Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

Truyện Tình Yêu: Duyên Phận Bẽ Bàng Của Em

Truyện Tình Yêu: Em từng nghĩ rằng sẽ chẳng có một ai có thể làm mình đau đớn trong tình cảm được nữa, từng nghĩ mình có thể tự tin đứng bên ngoài những cám dỗ đời thường. Tự hứa với lòng sẽ chẳng dành hết tình cảm cho một người đàn ông nào nữa, phải ích kỉ giữ lại chút riêng cho mình và lẽ ra em đã làm tốt được điều đó.


Nhưng ông trời bắt em và anh phải gặp nhau giữa dòng đời nghiệt ngã, để chúng ta thêm một lần nữa đau đớn dù tình yêu không có tội, Truyện Tình Yêu con tim không có lỗi, và đúng với câu tình chỉ đẹp khi còn dang dở, chúng ta có duyên nhưng nợ được nhau…Một kẻ hiếu thắng như em mà phải từ bỏ tất cả chỉ để biết cảm giác cô đơn như thế nào.

Em sẽ lưu giữ những kí ức về anh.

Khi mới quen anh chẳng bao giờ em nghĩ rằng lại có thể dành cho anh nhiều tình cảm như vậy. Cuộc đời này quá ngang trái đã cho mình gặp nhau quá muộn. Luyen viet chu dep Dù sau này mình không thể nắm tay nhau đi chung một con đường thì em sẽ luôn lưu giữ trong tim mình những hình ảnh về anh, vì em biết dù có cố gắng đến đâu em cũng không thể quên anh được, việc làm tphcm người đàn ông mang lại cho em cảm giác được yêu.

Mỗi ngày qua đi, việc làm ở tphcm em lại thấy nhớ anh nhiều hơn. Đêm nay cũng vậy nỗi nhớ anh cứ dâng trào da diết, loa nén khiến em không thể không khóc nhưng lí trí không cho phép em làm vậy. Anh biết vì sao không hả anh, đơn giản vì em yêu anh.

Ước gì em có thể uống thật say một lần để rồi sáng mai thức dậy sẽ quên đi tất cả. Nhưng em không làm như vậy vì càng say em lại càng nhớ anh nhiều hơn. Loa nén giá rẻ Và biết đâu em sẽ không dừng lại được.

Khi ở một mình con người ta mới thấm thía cảm giác cô đơn, việc làm tại tphcm em đã chịu đựng cảm giác ấy nhiều lắm rồi. Nhiều lúc em chẳng biết chia sẽ với ai được nữa. Em sợ cảm giác này lắm anh à, ước gì em được một lần ôm anh trong vòng tay nhỏ bé của mình, ước gì em được hôn lên đôi môi của anh, Loa phóng thanh ước gì mình có thể gặp nhau lúc này. Em nhớ anh lắm, em nhớ ánh mắt của anh, ánh mắt biết nói chất chứa bao nỗi niềm tâm sự, em có thể cảm nhận được tình yêu mà anh dành cho em từ ánh mắt ấy.

Người yêu ơi, em nhớ tất cả những gì liên quan tới anh, nhớ khuôn mặt thân thương của anh, nhớ ánh mắt dịu dàng của anh, tìm việc làm tphcm nhớ cái cách anh hỏi em: ” Em có yêu anh không?” “Em nhớ anh như thế nào?”.

Và em có thể trả lời rằng: ” Em yêu anh, loa phát thanh yêu nhiều lắm.” Anh có biết không anh, nhiều khi em muốn hét thật to rằng em rất nhớ anh, muốn được ngã vào bờ vai rắn rỏi nhưng ấm áp đến lạ. Anh biết không, em đang và cố gắng để cân bằng lại cuộc sống của mình, một cuộc sống không có anh. Nhưng biết đâu một ngày nào đó trái tim em thôi thúc không muốn xa anh. Em đang khóc một mình, anh biết không? Khóc mà phải cắn chặt môi mình lại, tìm việc làm ở tphcm khóc vì ông trời cho hai đứa mình gặp nhau nhưng không thể bên nhau. Nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ yêu anh lại từ đầu. Và nếu có kiếp sau em sẽ giữ chặt trong tay duyên tình nghĩa nợ với anh.

Anh biết không, trong đầu em luôn hiện hữu câu hỏi: ” Anh có yêu em thật lòng hay không hay chỉ là những cảm xúc nhất thời, sieu thi viec lam thoáng qua. Nhưng bây giờ câu hỏi ấy có còn quan trọng đâu. Bởi duyên hai ta đến nửa đường đức gánh thì đành buông tay thôi anh à.

Anh từng nói với em rằng từ trước tới giờ anh chưa từng yêu ai như yêu em, sieu thi tuyen dung người con gái mà anh dành tình cảm nhiều nhất. Nghe những câu nói này em rất vui anh à, đồng hồ nước vì em đã có được tình yêu của anh.

Em không trách anh đâu. Hãy yêu em khi anh còn có thể, hộp đồng hồ nước vì em chẳng có quyền gì ngăn cản anh cả. Những kỉ niệm ít ỏi của anh và em là vô cùng quý giá, em sẽ luôn nhớ mãi trong sâu thẩm trái tim mình, ban hang sieu thi tình yêu với anh, em sẽ chôn chặt tận đáy lòng. Nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai với thời gian, nhưng em sẽ luôn lưu giữ những kí ức về anh, về người đàn ông hết sức đặc biệt của đời em.


Người đàn ông đã dừng chân bên đời em, mang lại cho em nhiều niềm vui và tiếng cười, sự hồi hộp rồi tâm trạng lo âu khắc khoải vì nhớ mong, người đàn ông đã làm cho con tim bé nhỏ của em hồi sinh dù chỉ trong phút chốc ngắn ngủi. Xe gom rác em đã hạnh phúc biết bao khi được ở bên anh. hộp bảo vệ đồng hồ nước cảm ơn anh vì đã cho em biết cảm giác yêu thương một lần nữa, mặc dù yêu thương ấy quá đỗi mong manh và ngang trái.

Thôi! Em trả anh về với cuộc sống của anh, tuyển nhân viên bán hàng siêu thị em trả anh đôi cánh tự do để mặc nhiên về nơi anh muốn, từ nay một mình em sẽ độc bước trên con đường mà em đã chọn. Nhưng em sẽ mãi hạnh phúc với tình yêu anh dành cho em nhiều đến thế. Em sẽ cười trong nước mắt, trong nỗi đau em hằng giấu kín, khóa giàn giáo vì tình chỉ đẹp khi duyên đến và trọn vẹn khi còn có nợ. Hẹn anh kiếp sau em sẽ giữ trọn hai chữ nợ duyên.
 Theo : Tin tức trong nước

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Xả Rác Thải Gây Ô Nhiễm Môi Trường

Việc xả rác bừa bãi đã trở thành vấn nạn tại nước ta, nó là một trong những nguyên nhân chủ yếu gây ra ô nhiễm môi trường trên diện rộng. Đây là thực tế chúng ta cần phải khắc phục kịp thời để tránh những tác hại của nó đến sức khỏe con người và bảo vệ môi trường sống của chính chúng ta.

Đường phố Hà nội lại tràn ngập trong biển nước cùng với rác thải trôi lènh bềnh, trôi cả vào nhà dân mỗi khi mùa mưa đến. Nguyên nhân của việc này vừa được kể trên, đó là do người dân thường có thói quen vứt rác bừa bãi trên đường, nơi công cộng. Mưa xuống, lượng rác này không được quét dọn kịp thời từ những xe gom rác chuyên dụng sẽ trôi theo dòng nước.


Một phần rác trôi xuống các cống thoát nước ngần, đường ống, lỗ thoát nước… gây tắc nghẽn cục bộ, thành phố ngập càng thêm ngập. Chúng ta thường xuyên phải chứng kiến cảnh các lao công bất chấp mưa bão đi moi rác thải và khơi thông các cống ngầm trền đường phố, moi rác thải bám vào miệng nắp cống để thoái nước. Phần khác sẽ trôi nổi trên đường theo dòng nước trôi cả vào nhà dân gây ô nhiễm trên diện rộng, bốc mùi hôi thôi, tạo điều kiện cho các sinh vật gây hại sinh sôi, việc sửa dụng những chiếc xe gom rác trên lòng lề đường là cần gấp rút.

Rác thải là nguyên nhân của nhiều mầm mống bệnh tật truyền nhiễm nguy hiểm, chúng là nơi sinh sống của các ký sinh trùng, ruồi muỗi, vi khuẩn gây bệnh. Các chứng bệnh như: viêm đường hô hấp, sốt xuất huyết, tiêu chảy,… đều bắt nguồn từ sự ô nhiễm môi trường gây ra và nguyên nhân chủ yếu của việc đó là xả rác bừa bãi. Hãy thử tưởng tượng, một thành phố mà đi đến đâu cũng thấy rác thải vây quanh; hay những dòng sông, mặt nước hồ ô nhiễm vì rác thải nổi lềnh bềnh,… còn đâu bộ mặt của một thành phố xanh – sach – đẹp thủ đô của một đất nước.

Vậy làm thế nào để khắc phục những hậu quả của những tình trạng trên? Nếu muốn giúp cho thành phố sạch đẹp và cũng là giúp cho bản thân mỗi người thì chúng ta cần phải xử lý mùi hôi, tránh các vấn đề xả rác ra nơi công cộng bằng cách viết khẩu hiệu, bảng tuyên truyền treo ở khắp mọi nơi. Đồng thời nhắc nhở và xử phạt nghiêm khắc những người xả rác bừa bãi, tăng thêm số lượng thùng rác ở những nơi công cộng, khu vui chơi giải trí như nhà ga, bến tàu, công viên,…và đặc biệt là tăng cường các xe thu gom rác đi thu gom rác.

Hãy cùng chung tay bảo vệ môi trường, bao vệ ngôi nhà chung của chúng ta hơn nữa, để cho cuộc sống này tốt đẹp hơn. Hãy hành động ngay từ bây giờ!

Theo: hawaco.vn
Nguồn: internet

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

Truyện Tình Yêu: Mảnh Tình Riêng Của Ba

Truyện Tình Yêu: Ba ơi, sáng nay con giật mình tỉnh dậy sau cơn ác mộng kinh hoàng. Nó không có gì mới lạ như những cơn ác mộng gần đây. Đêm nào con cũng mơ, đêm nào con cũng đau đớn trong giấc mơ của mình.

Ba ơi! Đêm nào con cũng nhìn thấy ba vui đùa cùng người đàn bà kia. Đêm nào con cũng nhìn thấy người mẹ thân yêu của con khóc ròng rã. Con đã muốn cố quên đi tất cả, Truyện Tình Yêu con muốn quên đi hình ảnh mà con không hề muốn thấy. Ba ơi!

Con hận ba lắm, con hận ba vô cùng, sieu thi viec lam hận đến xương tủy. Ba đã phản bội lại gia đình này, phản bội người vợ thủy chung. Phản bội những đứa con ngoan hiền.

Ba ơi! Ba có biết không, xa nhà để học tập, con luôn mong muốn được trở về nhà để vui cùng bữa cơm gia đình. Nhưng nào ngờ đâu…

Cái ngày ấy con về, việc làm siêu thị con đã không là con nữa khi con hay tin rằng ba ngoại tình. Đối với con, hai từ “ngoại tình” nó ở đâu đó chỉ trong phim ảnh mới có, bởi sự kinh khủng như thế nó chỉ trong phim mà thôi. Nhưng tại sao chứ? Có những thứ ở đời còn kinh khủng hơn trong phim nữa. Con hoang mang. Ba đã phản bội mẹ để theo người đàn bà kia. Ba vẫn nói dối, ba nói dối…

Làm sao con không nhận ra hả ba ơi. Mỗi lần ba nói dối, tim viec tai sieu thi khuôn mặt ba lại đỏ lên. Mỗi lần ba nói dối, mọi cử chỉ đâu phải là ba con của ngày nào. Con ghét ba!

Ba ơi……

Ba có biết rằng phút giây ba vui vẻ bên mảnh tình riêng của mình, ban hang sieu thi là ngày tháng mẹ, con và anh cả phải lo lắng, đau đớn biết chừng nào.Vì quá mê muội với sự ngọt ngào của người đàn bà khác, ba vô tình làm mẹ con đau.

Ba đâu có biết, sieu thi tuyen dung mẹ phải suy nghĩ rất nhiều. Con đau lòng lắm, mỗi khi về đêm con nghe thấy tiếng khóc của mẹ con. Mẹ không bao giờ khóc trước mặt anh em con,mẹ chỉ khóc vào những đêm khuya khi tất cả mọi người đi vào giấc ngủ. Ba đâu có biết rằng những ngày ba vui vẻ bên mảnh tình riêng của ba là phút giây mẹ đau đớn tột cùng. Có một đều giản đơn ấy thôi sao ba không chịu nghĩ ra chứ?

Con làm sao quên được những ngày ấy, tuyển nhân viên bán hàng siêu thị mỗi lần ba leo lên xe ra khỏi nhà, là khi ấy mẹ, con và anh hai lại bắt đầu ngay vào việc theo dõi… Nhưng khốn nạn lắm. Cả nhà lúc ấy chỉ có một chiếc xe máy, ba lái đi mất tiêu rồi…

Kẻ xe máy, người theo bộ, biết đâu mà tìm?

Ba biết không? Mỗi lần ba ra khỏi nhà, việc làm tphcm mẹ lại khoắt áo để đi theo. Con không biết mẹ đi đâu? Con không biết! Vì con biết rằng làm sao mẹ theo kịp….

Con đau lòng lắm.

Ba chửi con, lần đầu tiên trong đời con bị ba chửi thậm tệ. Ba bảo rằng con là đứa mất dạy nhất dòng họ. Ba ơi….? Ba biết rằng lúc đó con đau lòng lắm không? Con đã sống như thế nào cả nhà mình biết, hàng xóm biết. Con đau, việc làm ở tphcm rất đau…

Mẹ con vì suy nghĩ quá nhiều nên tinh thần cũng không ổn định.Còn nhớ như in mấy đêm mẹ té xỉu trong bóng đêm, rồi gọi tên con. Đau lắm ba ơi!

– Lâm ơi! Cứu mẹ, mẹ đau đầu quá! Lâm ơi!

Tiếng gọi của mẹ trong đêm nghe sao đau lòng quá ba ạ! Mẹ không còn đủ sức nữa rồi, mẹ sẽ bị điên mất!

Càng thương mẹ, con càng hận ba vô cùng.

Ba không chịu nhận rằng mình đang cặp bồ, việc làm tại tphcm ba khẳng định…! Đó cũng chính là nguyên nhân mẹ đau đớn hơn. Mẹ bảo: Nếu ba nhận thì mẹ tha lỗi và quên đi tất cả.

Mẹ đã hơn bao lần tha thứ, mẹ đã hơn bao lần mở lối cho ba cơ hội tỏ bày. Điều mẹ quan tâm lúc ấy không phải là ba yêu ai, làm gì. Mẹ mẹ trân quý cuộc sống gia đình, tìm việc làm tphcm mẹ trân quý tình nghĩa vợ chồng son sắt. Mẹ yêu ba đến như thế.

Nhưng ba đã không nhận…. cũng là lúc mẹ con quyết ra đi.

Ba ơi! Con hận ba lắm, trong đầu con lúc đó chỉ muốn ba mẹ ly hôn. Vì sao? Con không biết mọi chuyện sẽ diễn biến như thế nào sau đó. Nhưng đơn thuần con chỉ nghĩ rằng nếu ba mẹ ly hôn thì mẹ sẽ không còn phải lo nghĩ nữa. Tìm việc làm ở tphcm con quyết ! Nội ngoại trách con khi suy nghĩ như vậy!

Nội chỉ nghe ba nói, ba còn kể với nội là con hư, con mất nết. Và bên nội coi con là đứa chả ra gì. Nhưng ba ơi!!!!

Miệng quyết ba mẹ nên ly hôn, tìm việc làm siêu thị nhưng con nào đâu muốn, con không hề muốn thế nào. Có người con nào mong muốn cảnh gia đình mình vỡ tan. Và con biết mẹ cũng không muốn, Mẹ đã cho ba quá nhiều cơ hội để chuộc lỗi nhưng ba không chịu. Ba đã phá tan hạnh phúc của gia đình mình, ba đã cướp đi niềm vui của mẹ con, của chị em con. Khi nói ra từ ly hôn, con đau lòng lắm ba ạ.

Ba có biết không? Nhiều lúc con muốn cầm dao đâm một nhát cho con mụ kia chết quách đi. Nhưng mẹ con không cho phép.Mẹ bảo, hộp đồng hồ nước rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy!

Ba ơi! Con tôn trọng tình yêu của ba. Nhưng con không cho phép ba phản bội lại gia đình mình. Giờ đây, mẹ đâu giám bước ra đường, hộp bảo vệ đồng hồ nước vì đâu đâu cũng là ánh mắt nhòm ngó xỉa xoi. Ba đã biến mẹ con thành người đàn bà bị chồng ruồng bỏ.

Con không biết tại sao ba lại như thế? Tại sao lại là Mẹ con cơ chứ??? Ba hãy nhìn lại xem cả cái xóm này có ai được như mẹ con không? Ai cũng yêu thương mẹ con. Kể cả tụi trẻ con đến những người già. Mẹ đã làm một người vợ, đồng hồ nước người mẹ rất tuyệt vời. Ba hãy nhìn lại xem, trong xóm này chị em con có phải là những đứa trẻ ngoan ngoãn nhất hay không?

Còn con, kể từ ngày ấy, khóa giàn giáo cuộc sống con xáo trộn. Bạn bè ư? Thế giới xung quanh ư? tất cả đều bị con thờ ơ đến tẻ nhạt. Vì cảm xúc con đã bộn bề chai sạn. Mỗi ngày con chỉ biết trốn mình thật kín trong chăn bông, không ai thấy. Rồi con lại trộm nghe xem ba mẹ đang nói chuyện gì, ba làm gì…

Càng nói con càng hận ba, hận lắm ba ơi!

Nhưng ba ơi có biết, càng giận ba con càng yêu thương ba hơn. Hình ảnh người cha hiền từ ngày nào vẫn còn đó. Con đã đau đớn. Con thương ba, xe gom rác con muốn ốm lấy ba, giữ lấy ba cho riêng gia đình mình. Nhưng càng cố níu kéo thì mọi thứ dường như càng trở nên phức tạp. Ba đã không còn tha thiết mẹ con, ba không còn tha thiết gì với những đứa con của mình rồi sao ba?

Ba hãy nói đi, chúng con phải làm gì, bánh xe đẩy người ta không phải để dành cho ba. Mà ở đây, gia đình chúng ta nè ba.

Giờ đây cuộc sống của con quá mệt mỏi. Đêm đêm con lại chôn mình trong từng cơn ác mộng. Đó là hình ảnh ba cặp bồ cùng người đàn bà khác.Ba đâu có biết rằng ngày nào con cũng bắt đầu ngày mới bằng những giọt nước mắt đắng. Con khóc trong mơ. Con đau ngay cả trong giấc mơ của mình! Nước mắt đầm đìa mỗi khi thức dậy, cùm giàn giáo răng con cắn chặt cái chăn bông nuốt hờn tủi vào lòng.Ba không biết đâu, đau ở trong mơ nó càng kinh khủng hơn cả thực tế nữa. Nó đã ám ảnh từng giấc ngủ của con. Và thậm chí nỗi ám ảnh ấy nó chạy liên tục trong suy nghĩ, trong giấc mơ của con. Và nhiều hôm con không dám ngủ, vì con sợ mình lại mơ. Bởi… dù chỉ là mơ nhưng đau trong mơ nó thật là kinh khủng ba à!

Nhiều lúc con dường như trở thành một thằng điên, và con nghĩ cứ như thế này chắc sớm muộn gì con cũng bị điên mất. Đầu con kêu lên nhưng âm thanh đau đớn. Những âm thanh la hét, âm thanh khóc than, âm thanh của giận hờn trách móc, nó cứ chạy mãi trong tâm trí của con. Con không chịu nỗi nữa rồi ba ơi. Con muốn cầm con dao đâm mình một nhát cho rồi, bởi sống trên đời mà cứ như thế thì sống để làm gì chứ!

Con đau đầu quá! Ngay phút này đầu con cũng đau lên… có lẽ con sắp bị điên rồi. Con sắp điên rồi ba ơi! Cứu con dù một lần… Hãy cứu con ba ơi!

Con như đang đứng giữa cận kề cái chết. Chỉ cần nhẹ lòng là con sẽ đi, sẽ đến một nơi rất xa. Nơi ấy trái tim con được sưởi ấm bởi ánh nắng ban mai. Gió sẽ ru hồn con nhẹ nhàng, và hương hoa sẽ xoa dịu nỗi lòng con. Con sẽ ngước mắt nhìn đời rồi mỉm cười hạnh phúc, chứ không phải là nụ cười hả hê như thằng dở hơi thực tại. Thôi thì, con để tuổi thanh xuân cho mây trời dẫn lối…

Nhưng rồi con lại sợ! Nếu con kết liễu đời mình. Mẹ vẫn là người khổ đau nhất. Và ba, khi ấy sẽ hối hận và ăn năn suốt cuộc đời còn lại của mình. Như thế, con lại là đứa con bất hiếu hay sao? Sống, hay là chết đi cho rồi?

Con không biết phải làm gì khi linh hồn kiệt sức. Chỉ còn một tình thương ở nơi mẹ và niềm tin mầu nhiệm nơi đức phật. Con lê chân mình tới chùa, cả ngày con ngồi ở đấy! Tuổi trẻ của con là ở đấy, con gửi gắm thanh xuân cho mây trời tự quyết! Con nguyện cầu trong nước mắt. Con thật sự yêu gia đình mình, con yêu ba nữa, trời phật có nghe trái tim con thủ thỉ. Con nguyện cầu để được đánh đổi mọi buồn đau gieo rắc vào mình để ba mẹ con hạnh phúc… Mô Phật!

Ba ơi!

Ngày ấy lại hiện về với con…..

Những đêm ấy, con chạy đi đâu?

Giữa đêm tối, con lặng lũi trong bùn đất sau cơn mưa…… con chạy…. con cứ chạy nhưng không biết chạy đi đâu. Con chạy như một thằng điên. Thậm chí trong mưa con vẫn chạy! Con nấp trong lùm cây cả đêm để chờ ba về. Con chạy trong mưa, con cứ chạy… chạy bất cứ nơi trong đầu con nghĩ đến.Con đã bị điên từ những hôm đó.Con mãi chạy đi tìm ba…

Những đêm tối con chạy bộ suốt hết con đường để tìm ba, để tìm nơi ba hẹn hò cùng mụ kia.Thật ngớ ngẩn khi con làm điều đó phải không ba? Vì ba đâu dại gì đứng sờ sờ ra đó để con bắt gặp!

Con hận ba lắm lắm!!!!

Con đã quyết phải làm rõ mọi chuyện rồi mới tiếp tục đi học. Nhưng mẹ con không cho. Mẹ bảo đây là chuyện của ba mẹ, chuyện của người lớn. Rồi mẹ lại nói rằng mọi chuyện không phải như thế đâu. Mẹ tin ba con…….

Mẹ tin? Nhưng làm sao con tin được, mẹ muốn con không phải lo lắng, mẹ muốn con đi học nên mẹ mới nói thế…

Và rồi con leo lên xe để vào nam tiếp tục học. Đêm tiễn con đi có mẹ, có ba. Hai người không nói câu gì. Con đã không thèm nhìn mặt ba. Con không thèm chào tạm biệt ba. Nhưng mẹ đã khuyên con đến để chào tạm biệt ba một tiếng.

Phút giây lúc đó con như muốn khóc, nhưng vẫn điềm tỉnh cho sự giận hờn đè lên cảm xúc để ngăn lại dòng nước mắt.

Con thấy ba trầm ngâm, ba đang buồn……

Con thấy hình ảnh của ba con ngày nào…

Không phải như vậy đâu ba ơi, không phải con không muốn nhìn vào mặt ba đâu, nhưng con sợ, con giận, và vì con quá thương ba. Đó là sự thật, và mọi thứ chứ chạy hoài trong suy nghĩ, con chỉ biết ngơ ngác. Lạnh lùng!

Ba đâu biết rằng những lúc con hận ba là tình yêu con lại nâng lên gấp bội và nỗi đau cứ giằng xé nát cõi lòng con.

Một câu tạm biệt củn ngủn con leo lên xe, mang theo tất cả nỗi buồn không biết ngày nào nguôi.

Năm tháng trôi đi, con lại trở về…

Lần này con vui hơn một xíu khi hay tin ba mẹ đã làm lành. Nhưng con không tin được ba ơi! Con mong đó là sự thật! Con mong ông trời đừng đùa con, con mong ba đừng đùa con thêm lần nữa…

Con chưa bao giờ quên hết đi mọi chuyện. Vết sẹo lòng con đã cố gắng san bằng bởi sự yêu thương. Nó sẽ lành thôi, con tin vậy. Nhưng hiện tại, Ba đã cướp đi tuổi trẻ của con rồi ba ơi. Con đã bị điên…….

Con bị điên mất rồi!! Ba hãy làm gì đó đi, chỉ có ba mới cứu được con. Con không biết! nhưng có lẽ một ngày nào đó con bị điên thật. Con chỉ hi vọng khi con điên, hình ảnh trong đầu con sẽ là người cha tuyệt vời nhất. Con đang cười, cười hả hê như một thằng dở người. Nước mắt con cứ tuông ra trong tủi nhục! Thằng điên!

CON XIN BA……………..

Ba Ơi! Ba có biết không? Hai từ gia đình đối với con nó thiêng liêng lắm. Khó khăn lắm chúng ta mới được gặp nhau, duyên nghiệp đưa chúng ta trở thành một gia đình. Đó là đều hết sức tuyệt vời mà mỗi chúng ta có trách nhiệm phải trân quý. Mọi khó khăn trong cuộc đời đều có thể giải quyết được bằng niềm Hiểu -Thương.

Ba ơi,

Con thèm lắm được gọi tiếng ba, con thèm được nghe thấy ba cười. nụ cười của người chồng, người cha của những ngày xưa ấy!
Theo : Tin tức trong nước