Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Tử Vi Hàng Ngày: Xem Tử Vi Ngày 14/04/2017 Thứ Sáu Của 12 Cung Hoàng Đạo

Tử Vi Hàng Ngày: Tử vi hàng ngày 12 cung hoàng đạo nói rằng Bạch Dương hôm nay cần phải mạnh dạn và liều lĩnh hơn nữa trong công việc. Nếu như bạn muốn thăng tiến xa hơn thì hãy đặt cho mình mục tiêu mới. Tuy nhiên bạn vẫn cần cân nhắc tới khả năng của mình, như vậy kết quả thu được mới khả quan.

Phương diện tình cảm có nhiều biến động, Tử Vi Hàng Ngày sự xuất hiện của một người nữa khiến cho bạn cảm thấy lo lắng, bất an. Trong thời điểm nhạy cảm này thì bạn nên dành nhiều thời gian quan tâm tới người ấy của mình hơn nữa. Nếu như thấy đối phương có biểu hiện bất thường bạn cần phải điều tra tới cùng, tránh để bị lừa gạt nhé.

Con số may mắn của Bạch Dương ngày 14/4/2017 là 11, 30

Tử vi ngày mai 14/04/2017 Thứ Sáu cung Kim Ngưu (20/4 – 20/5)

Những gì người khác nói với bạn và những gì họ đang thật sự suy nghĩ là hai thái cực hoàn toàn khác nhau, bạn biết rõ điều đó và vì thế, việc làm siêu thị đã tới lúc bạn cần sử dụng trực giác của mình nhiều hơn. Vị trí của bạn hiện giờ thực sự đang nắm trong tay rất nhiều quyền lực, nhưng bởi thế, nó cũng sẽ đồng nghĩa với nhiều nguy hiểm đang đợi bạn trước mắt.

Xem bói con số may mắn của Kim Ngưu ngày 14/4/2017 là 3, 26

Tử vi ngày mới 14/04/2017 Thứ Sáu cung Song Tử (21/5 – 21/6)

Song Tử yêu tự do và những gì phóng khoáng. Thế nên Song Tử sẽ cảm thấy không khác nào bị tra tấn nếu bắt bạn ngồi im một chỗ và nghiên cứu hết đống tài liệu này đến sách vở khác. Sieu thi viec lam Ngày hôm nay bạn hợp với những hoạt động ngoài trời.

Con số may mắn của Song Tử ngày 14/4/2017 là 17, 4

Tử vi ngày online 14/04/2017 Thứ Sáu cung Cự Giải (22/6 – 22/7)

Theo tử vi hôm nay của cung Cự Giải, viec lam sieu thi Cự Giải thực sự cảm thấy mệt mỏi trong ngày thứ năm này, nguồn năng lượng vốn có của bạn bỗng nhiên bị hút cạn. Nếu cần thiết, hãy tự thưởng cho mình một ngày để nghỉ ngơi và lấy lại sức lực nha.
Con số may mắn của Cự Giải ngày 14/4/2017 là 53

Tử vi ngày 14/04/2017 Thứ Sáu cung Sư Tử (23/7 – 22/8)

Giao tiếp xã hội chiếm một phần quan trọng trong ngày hôm nay. Sư Tử có thể làm cho mọi thứ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều nhờ tài ăn nói khéo léo. Tuy nhiên, tuyển nhân viên bán hàng siêu thị bạn cũng nên biết đâu là giới hạn, đừng đi quá lố thì sẽ làm mất hình ảnh đó. Buổi tối là khoảng thời gian tuyệt vời mà Sư Tử có thể dành cho người ấy, một buổi ăn tối lãng mạn giúp cho tình cảm thêm bền chặt hơn.

Con số may mắn của Sư Tử ngày 14/4/2017 là 12, 6

Tử vi Thứ Sáu ngày 14/04 cung Xử Nữ (23/8 – 22/9)

Tâm trạng của Xử Nữ trong ngày hôm nay vô cùng tốt, sieu thi tuyen dung bạn tập trung tinh thần và sức lực của mình vào làm việc nên không bị những yếu tố bên ngoài tác động. Bạn nên duy trì trạng thái này, nếu như có người nào đó tỏ thái độ châm chọc thì bạn hãy bơ đi mà sống nhé.

Sức hút của bạn với những người khác phái trong ngày hôm nay rất lớn đấy, luyen viet chu dep chính vì vậy có nhiều người bắt đầu theo đuổi bạn nhưng họ chưa thể hiện rõ ràng nên bạn cũng không nhận biết được. Vận đào hoa khá vượng, tuy nhiên điều này chỉ tốt với những người còn độc thân mà thôi.

Con số may mắn của Xử Nữ ngày 14/4/2017 là 20, 3

Tử vi ngày 14/04/2017 Thứ Sáu cung Thiên Bình (23/9 – 22/10)

Thiên Bình nên dành nhiều thời gian hơn nữa cho những người thân trong gia đình của mình. Đã một thời gian dài bạn không quan tâm họ rồi đấy. Chính vì vậy sau khi tan sở thì bạn hãy nhanh chóng trở về nhà, ban hang sieu thi phụ giúp bố mẹ làm những công việc trong khả năng của mình. Bói tử vi ngày hôm nay và ngày mai cho biết may mắn không mỉm cười với bạn trong ngày hôm nay, chính vì vậy đừng bao giờ có ý định thử vận may của mình với những trò đỏ đen nhé, tốt nhất nếu có tiền thì bạn hãy lên kế hoạch đầu tư hoặc là gửi tiết kiệm thì sẽ tốt hơn đấy.

Con số may mắn của Thiên Bình ngày 14/4/2017 là 12, 30.

Tử vi Thứ Sáu ngày 14/04 cung Bò Cạp (23/10 – 21/11)

Xem tử vi 2017, ngày 14/4/2017, nếu phải đối mặt với những tình huống khó xử, tốt hơn hết là bạn nên tự cho phép mình nghỉ ngơi thư giãn. Sẽ có một vài giây phút hiếm hoi bạn thấy đầu óc mình vô cùng sáng suốt, tìm việc làm siêu thị và bởi thế, hãy nhanh chóng chớp lấy thời cơ ấy và tận dụng nó theo cách có lợi cho bạn nhất. Nếu có thể, bạn nên suy nghĩ nghiêm túc về bước tiến tiếp theo cho mối quan hệ của mình.


Con số may mắn của Bọ Cạp ngày 14/4/2017 là 28, 19

Tử vi online ngày 14/04/2017 Thứ Sáu cung Nhân Mã (22/11 – 21/12)

Theo tử vi hôm nay của cung Nhân Mã, tim viec tai sieu thi thứ Sáu này sẽ mang đến những dấu hiệu đáng mừng cho thấy tình hình tài chính của Nhân Mã đang có sự khởi sắc rõ rệt. Nhưng đừng vội chủ quan, Nhân Mã cần tiếp tục cố gắng để có thể tích lũy nhiều hơn nữa.
Con số may mắn của Nhân Mã ngày 14/4/2017 là 36

Tử vi ngày mai 14/04/2017 Thứ Sáu cung Ma Kết (22/12 – 19/1)


Ma Kết thật sự bối rối trước một vài tình huống giao tiếp, việc làm tphcm nhất là khi đứng trước bạn khác giới. Bạn hoàn toàn có thể khắc phục được điểm yếu này nếu luyện tập có ý thức. Ngoài ra, những cơ hội tài chính đến vào đầu ngày mang lại sự yên tâm trong chi tiêu. Cuối ngày, hãy dành cho người ấy sự quan tâm bằng những cuộc hẹn lãng mạn nhé.

Con số may mắn của Ma Kết ngày 14/4/2017 là 23, 12

Tử vi Thứ Sáu ngày 14/04 cung Bảo Bình (20/1 – 18/2)

Trực giác của Bảo Bình trong ngày hôm nay khá chính xác, tìm việc làm tphcm do đó bạn có thể tin tưởng vào năng lực phán đoán của mình để giải quyết mọi chuyện trong công việc, hiệu quả sẽ tăng lên rất nhiều lần, thậm chí còn vượt ra ngoài sức tưởng tượng của bạn nữa đấy. Trong khoảng thời gian này, thời tiết có nhiều diễn biến thất thường nên bạn cần phải hết sức chú ý tới sức khỏe của mình. Bên cạnh đó, để cho tinh thần được thoải mái thì sau giờ làm việc, bạn hãy dành thời gian đi chơi, giải trí cùng bạn bè.

Con số may mắn của Bảo Bình ngày 14/4/2017 là 16, 5.

Tử vi ngày mới 14/04/2017 Thứ Sáu cung Song Ngư (19/2 – 20/3)

Công việc của Song Ngư có nhiều biến động trong ngày hôm nay, may mắn là bạn đã dự đoán được trước tình hình nên không bị rơi vào thế bị động. Không những vậy, việc làm tại tphcm bạn còn được mọi người xung quanh trợ giúp nhiệt tình để vượt qua hoàn cảnh khó khăn nữa đấy.

Nếu như bạn muốn học hỏi kinh nghiệm từ những người đi trước thì cần phải thể hiện được thành ý của mình. Đừng bao giờ tỏ thái độ nghi hoặc nhé, việc làm ở tphcm nếu cảm thấy không yên tâm bạn có thể kiểm chứng bằng rất nhiều cách khác nhau mà.

Con số may mắn của Song Ngư ngày 14/4/2017 là 10, 33
Theo : tin tức trong ngoài nước

Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

Truyện Tình Yêu: Duyên Phận Bẽ Bàng Của Em

Truyện Tình Yêu: Em từng nghĩ rằng sẽ chẳng có một ai có thể làm mình đau đớn trong tình cảm được nữa, từng nghĩ mình có thể tự tin đứng bên ngoài những cám dỗ đời thường. Tự hứa với lòng sẽ chẳng dành hết tình cảm cho một người đàn ông nào nữa, phải ích kỉ giữ lại chút riêng cho mình và lẽ ra em đã làm tốt được điều đó.


Nhưng ông trời bắt em và anh phải gặp nhau giữa dòng đời nghiệt ngã, để chúng ta thêm một lần nữa đau đớn dù tình yêu không có tội, Truyện Tình Yêu con tim không có lỗi, và đúng với câu tình chỉ đẹp khi còn dang dở, chúng ta có duyên nhưng nợ được nhau…Một kẻ hiếu thắng như em mà phải từ bỏ tất cả chỉ để biết cảm giác cô đơn như thế nào.

Em sẽ lưu giữ những kí ức về anh.

Khi mới quen anh chẳng bao giờ em nghĩ rằng lại có thể dành cho anh nhiều tình cảm như vậy. Cuộc đời này quá ngang trái đã cho mình gặp nhau quá muộn. Luyen viet chu dep Dù sau này mình không thể nắm tay nhau đi chung một con đường thì em sẽ luôn lưu giữ trong tim mình những hình ảnh về anh, vì em biết dù có cố gắng đến đâu em cũng không thể quên anh được, việc làm tphcm người đàn ông mang lại cho em cảm giác được yêu.

Mỗi ngày qua đi, việc làm ở tphcm em lại thấy nhớ anh nhiều hơn. Đêm nay cũng vậy nỗi nhớ anh cứ dâng trào da diết, loa nén khiến em không thể không khóc nhưng lí trí không cho phép em làm vậy. Anh biết vì sao không hả anh, đơn giản vì em yêu anh.

Ước gì em có thể uống thật say một lần để rồi sáng mai thức dậy sẽ quên đi tất cả. Nhưng em không làm như vậy vì càng say em lại càng nhớ anh nhiều hơn. Loa nén giá rẻ Và biết đâu em sẽ không dừng lại được.

Khi ở một mình con người ta mới thấm thía cảm giác cô đơn, việc làm tại tphcm em đã chịu đựng cảm giác ấy nhiều lắm rồi. Nhiều lúc em chẳng biết chia sẽ với ai được nữa. Em sợ cảm giác này lắm anh à, ước gì em được một lần ôm anh trong vòng tay nhỏ bé của mình, ước gì em được hôn lên đôi môi của anh, Loa phóng thanh ước gì mình có thể gặp nhau lúc này. Em nhớ anh lắm, em nhớ ánh mắt của anh, ánh mắt biết nói chất chứa bao nỗi niềm tâm sự, em có thể cảm nhận được tình yêu mà anh dành cho em từ ánh mắt ấy.

Người yêu ơi, em nhớ tất cả những gì liên quan tới anh, nhớ khuôn mặt thân thương của anh, nhớ ánh mắt dịu dàng của anh, tìm việc làm tphcm nhớ cái cách anh hỏi em: ” Em có yêu anh không?” “Em nhớ anh như thế nào?”.

Và em có thể trả lời rằng: ” Em yêu anh, loa phát thanh yêu nhiều lắm.” Anh có biết không anh, nhiều khi em muốn hét thật to rằng em rất nhớ anh, muốn được ngã vào bờ vai rắn rỏi nhưng ấm áp đến lạ. Anh biết không, em đang và cố gắng để cân bằng lại cuộc sống của mình, một cuộc sống không có anh. Nhưng biết đâu một ngày nào đó trái tim em thôi thúc không muốn xa anh. Em đang khóc một mình, anh biết không? Khóc mà phải cắn chặt môi mình lại, tìm việc làm ở tphcm khóc vì ông trời cho hai đứa mình gặp nhau nhưng không thể bên nhau. Nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ yêu anh lại từ đầu. Và nếu có kiếp sau em sẽ giữ chặt trong tay duyên tình nghĩa nợ với anh.

Anh biết không, trong đầu em luôn hiện hữu câu hỏi: ” Anh có yêu em thật lòng hay không hay chỉ là những cảm xúc nhất thời, sieu thi viec lam thoáng qua. Nhưng bây giờ câu hỏi ấy có còn quan trọng đâu. Bởi duyên hai ta đến nửa đường đức gánh thì đành buông tay thôi anh à.

Anh từng nói với em rằng từ trước tới giờ anh chưa từng yêu ai như yêu em, sieu thi tuyen dung người con gái mà anh dành tình cảm nhiều nhất. Nghe những câu nói này em rất vui anh à, đồng hồ nước vì em đã có được tình yêu của anh.

Em không trách anh đâu. Hãy yêu em khi anh còn có thể, hộp đồng hồ nước vì em chẳng có quyền gì ngăn cản anh cả. Những kỉ niệm ít ỏi của anh và em là vô cùng quý giá, em sẽ luôn nhớ mãi trong sâu thẩm trái tim mình, ban hang sieu thi tình yêu với anh, em sẽ chôn chặt tận đáy lòng. Nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai với thời gian, nhưng em sẽ luôn lưu giữ những kí ức về anh, về người đàn ông hết sức đặc biệt của đời em.


Người đàn ông đã dừng chân bên đời em, mang lại cho em nhiều niềm vui và tiếng cười, sự hồi hộp rồi tâm trạng lo âu khắc khoải vì nhớ mong, người đàn ông đã làm cho con tim bé nhỏ của em hồi sinh dù chỉ trong phút chốc ngắn ngủi. Xe gom rác em đã hạnh phúc biết bao khi được ở bên anh. hộp bảo vệ đồng hồ nước cảm ơn anh vì đã cho em biết cảm giác yêu thương một lần nữa, mặc dù yêu thương ấy quá đỗi mong manh và ngang trái.

Thôi! Em trả anh về với cuộc sống của anh, tuyển nhân viên bán hàng siêu thị em trả anh đôi cánh tự do để mặc nhiên về nơi anh muốn, từ nay một mình em sẽ độc bước trên con đường mà em đã chọn. Nhưng em sẽ mãi hạnh phúc với tình yêu anh dành cho em nhiều đến thế. Em sẽ cười trong nước mắt, trong nỗi đau em hằng giấu kín, khóa giàn giáo vì tình chỉ đẹp khi duyên đến và trọn vẹn khi còn có nợ. Hẹn anh kiếp sau em sẽ giữ trọn hai chữ nợ duyên.
 Theo : Tin tức trong nước

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Xả Rác Thải Gây Ô Nhiễm Môi Trường

Việc xả rác bừa bãi đã trở thành vấn nạn tại nước ta, nó là một trong những nguyên nhân chủ yếu gây ra ô nhiễm môi trường trên diện rộng. Đây là thực tế chúng ta cần phải khắc phục kịp thời để tránh những tác hại của nó đến sức khỏe con người và bảo vệ môi trường sống của chính chúng ta.

Đường phố Hà nội lại tràn ngập trong biển nước cùng với rác thải trôi lènh bềnh, trôi cả vào nhà dân mỗi khi mùa mưa đến. Nguyên nhân của việc này vừa được kể trên, đó là do người dân thường có thói quen vứt rác bừa bãi trên đường, nơi công cộng. Mưa xuống, lượng rác này không được quét dọn kịp thời từ những xe gom rác chuyên dụng sẽ trôi theo dòng nước.


Một phần rác trôi xuống các cống thoát nước ngần, đường ống, lỗ thoát nước… gây tắc nghẽn cục bộ, thành phố ngập càng thêm ngập. Chúng ta thường xuyên phải chứng kiến cảnh các lao công bất chấp mưa bão đi moi rác thải và khơi thông các cống ngầm trền đường phố, moi rác thải bám vào miệng nắp cống để thoái nước. Phần khác sẽ trôi nổi trên đường theo dòng nước trôi cả vào nhà dân gây ô nhiễm trên diện rộng, bốc mùi hôi thôi, tạo điều kiện cho các sinh vật gây hại sinh sôi, việc sửa dụng những chiếc xe gom rác trên lòng lề đường là cần gấp rút.

Rác thải là nguyên nhân của nhiều mầm mống bệnh tật truyền nhiễm nguy hiểm, chúng là nơi sinh sống của các ký sinh trùng, ruồi muỗi, vi khuẩn gây bệnh. Các chứng bệnh như: viêm đường hô hấp, sốt xuất huyết, tiêu chảy,… đều bắt nguồn từ sự ô nhiễm môi trường gây ra và nguyên nhân chủ yếu của việc đó là xả rác bừa bãi. Hãy thử tưởng tượng, một thành phố mà đi đến đâu cũng thấy rác thải vây quanh; hay những dòng sông, mặt nước hồ ô nhiễm vì rác thải nổi lềnh bềnh,… còn đâu bộ mặt của một thành phố xanh – sach – đẹp thủ đô của một đất nước.

Vậy làm thế nào để khắc phục những hậu quả của những tình trạng trên? Nếu muốn giúp cho thành phố sạch đẹp và cũng là giúp cho bản thân mỗi người thì chúng ta cần phải xử lý mùi hôi, tránh các vấn đề xả rác ra nơi công cộng bằng cách viết khẩu hiệu, bảng tuyên truyền treo ở khắp mọi nơi. Đồng thời nhắc nhở và xử phạt nghiêm khắc những người xả rác bừa bãi, tăng thêm số lượng thùng rác ở những nơi công cộng, khu vui chơi giải trí như nhà ga, bến tàu, công viên,…và đặc biệt là tăng cường các xe thu gom rác đi thu gom rác.

Hãy cùng chung tay bảo vệ môi trường, bao vệ ngôi nhà chung của chúng ta hơn nữa, để cho cuộc sống này tốt đẹp hơn. Hãy hành động ngay từ bây giờ!

Theo: hawaco.vn
Nguồn: internet

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

Truyện Tình Yêu: Mảnh Tình Riêng Của Ba

Truyện Tình Yêu: Ba ơi, sáng nay con giật mình tỉnh dậy sau cơn ác mộng kinh hoàng. Nó không có gì mới lạ như những cơn ác mộng gần đây. Đêm nào con cũng mơ, đêm nào con cũng đau đớn trong giấc mơ của mình.

Ba ơi! Đêm nào con cũng nhìn thấy ba vui đùa cùng người đàn bà kia. Đêm nào con cũng nhìn thấy người mẹ thân yêu của con khóc ròng rã. Con đã muốn cố quên đi tất cả, Truyện Tình Yêu con muốn quên đi hình ảnh mà con không hề muốn thấy. Ba ơi!

Con hận ba lắm, con hận ba vô cùng, sieu thi viec lam hận đến xương tủy. Ba đã phản bội lại gia đình này, phản bội người vợ thủy chung. Phản bội những đứa con ngoan hiền.

Ba ơi! Ba có biết không, xa nhà để học tập, con luôn mong muốn được trở về nhà để vui cùng bữa cơm gia đình. Nhưng nào ngờ đâu…

Cái ngày ấy con về, việc làm siêu thị con đã không là con nữa khi con hay tin rằng ba ngoại tình. Đối với con, hai từ “ngoại tình” nó ở đâu đó chỉ trong phim ảnh mới có, bởi sự kinh khủng như thế nó chỉ trong phim mà thôi. Nhưng tại sao chứ? Có những thứ ở đời còn kinh khủng hơn trong phim nữa. Con hoang mang. Ba đã phản bội mẹ để theo người đàn bà kia. Ba vẫn nói dối, ba nói dối…

Làm sao con không nhận ra hả ba ơi. Mỗi lần ba nói dối, tim viec tai sieu thi khuôn mặt ba lại đỏ lên. Mỗi lần ba nói dối, mọi cử chỉ đâu phải là ba con của ngày nào. Con ghét ba!

Ba ơi……

Ba có biết rằng phút giây ba vui vẻ bên mảnh tình riêng của mình, ban hang sieu thi là ngày tháng mẹ, con và anh cả phải lo lắng, đau đớn biết chừng nào.Vì quá mê muội với sự ngọt ngào của người đàn bà khác, ba vô tình làm mẹ con đau.

Ba đâu có biết, sieu thi tuyen dung mẹ phải suy nghĩ rất nhiều. Con đau lòng lắm, mỗi khi về đêm con nghe thấy tiếng khóc của mẹ con. Mẹ không bao giờ khóc trước mặt anh em con,mẹ chỉ khóc vào những đêm khuya khi tất cả mọi người đi vào giấc ngủ. Ba đâu có biết rằng những ngày ba vui vẻ bên mảnh tình riêng của ba là phút giây mẹ đau đớn tột cùng. Có một đều giản đơn ấy thôi sao ba không chịu nghĩ ra chứ?

Con làm sao quên được những ngày ấy, tuyển nhân viên bán hàng siêu thị mỗi lần ba leo lên xe ra khỏi nhà, là khi ấy mẹ, con và anh hai lại bắt đầu ngay vào việc theo dõi… Nhưng khốn nạn lắm. Cả nhà lúc ấy chỉ có một chiếc xe máy, ba lái đi mất tiêu rồi…

Kẻ xe máy, người theo bộ, biết đâu mà tìm?

Ba biết không? Mỗi lần ba ra khỏi nhà, việc làm tphcm mẹ lại khoắt áo để đi theo. Con không biết mẹ đi đâu? Con không biết! Vì con biết rằng làm sao mẹ theo kịp….

Con đau lòng lắm.

Ba chửi con, lần đầu tiên trong đời con bị ba chửi thậm tệ. Ba bảo rằng con là đứa mất dạy nhất dòng họ. Ba ơi….? Ba biết rằng lúc đó con đau lòng lắm không? Con đã sống như thế nào cả nhà mình biết, hàng xóm biết. Con đau, việc làm ở tphcm rất đau…

Mẹ con vì suy nghĩ quá nhiều nên tinh thần cũng không ổn định.Còn nhớ như in mấy đêm mẹ té xỉu trong bóng đêm, rồi gọi tên con. Đau lắm ba ơi!

– Lâm ơi! Cứu mẹ, mẹ đau đầu quá! Lâm ơi!

Tiếng gọi của mẹ trong đêm nghe sao đau lòng quá ba ạ! Mẹ không còn đủ sức nữa rồi, mẹ sẽ bị điên mất!

Càng thương mẹ, con càng hận ba vô cùng.

Ba không chịu nhận rằng mình đang cặp bồ, việc làm tại tphcm ba khẳng định…! Đó cũng chính là nguyên nhân mẹ đau đớn hơn. Mẹ bảo: Nếu ba nhận thì mẹ tha lỗi và quên đi tất cả.

Mẹ đã hơn bao lần tha thứ, mẹ đã hơn bao lần mở lối cho ba cơ hội tỏ bày. Điều mẹ quan tâm lúc ấy không phải là ba yêu ai, làm gì. Mẹ mẹ trân quý cuộc sống gia đình, tìm việc làm tphcm mẹ trân quý tình nghĩa vợ chồng son sắt. Mẹ yêu ba đến như thế.

Nhưng ba đã không nhận…. cũng là lúc mẹ con quyết ra đi.

Ba ơi! Con hận ba lắm, trong đầu con lúc đó chỉ muốn ba mẹ ly hôn. Vì sao? Con không biết mọi chuyện sẽ diễn biến như thế nào sau đó. Nhưng đơn thuần con chỉ nghĩ rằng nếu ba mẹ ly hôn thì mẹ sẽ không còn phải lo nghĩ nữa. Tìm việc làm ở tphcm con quyết ! Nội ngoại trách con khi suy nghĩ như vậy!

Nội chỉ nghe ba nói, ba còn kể với nội là con hư, con mất nết. Và bên nội coi con là đứa chả ra gì. Nhưng ba ơi!!!!

Miệng quyết ba mẹ nên ly hôn, tìm việc làm siêu thị nhưng con nào đâu muốn, con không hề muốn thế nào. Có người con nào mong muốn cảnh gia đình mình vỡ tan. Và con biết mẹ cũng không muốn, Mẹ đã cho ba quá nhiều cơ hội để chuộc lỗi nhưng ba không chịu. Ba đã phá tan hạnh phúc của gia đình mình, ba đã cướp đi niềm vui của mẹ con, của chị em con. Khi nói ra từ ly hôn, con đau lòng lắm ba ạ.

Ba có biết không? Nhiều lúc con muốn cầm dao đâm một nhát cho con mụ kia chết quách đi. Nhưng mẹ con không cho phép.Mẹ bảo, hộp đồng hồ nước rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy!

Ba ơi! Con tôn trọng tình yêu của ba. Nhưng con không cho phép ba phản bội lại gia đình mình. Giờ đây, mẹ đâu giám bước ra đường, hộp bảo vệ đồng hồ nước vì đâu đâu cũng là ánh mắt nhòm ngó xỉa xoi. Ba đã biến mẹ con thành người đàn bà bị chồng ruồng bỏ.

Con không biết tại sao ba lại như thế? Tại sao lại là Mẹ con cơ chứ??? Ba hãy nhìn lại xem cả cái xóm này có ai được như mẹ con không? Ai cũng yêu thương mẹ con. Kể cả tụi trẻ con đến những người già. Mẹ đã làm một người vợ, đồng hồ nước người mẹ rất tuyệt vời. Ba hãy nhìn lại xem, trong xóm này chị em con có phải là những đứa trẻ ngoan ngoãn nhất hay không?

Còn con, kể từ ngày ấy, khóa giàn giáo cuộc sống con xáo trộn. Bạn bè ư? Thế giới xung quanh ư? tất cả đều bị con thờ ơ đến tẻ nhạt. Vì cảm xúc con đã bộn bề chai sạn. Mỗi ngày con chỉ biết trốn mình thật kín trong chăn bông, không ai thấy. Rồi con lại trộm nghe xem ba mẹ đang nói chuyện gì, ba làm gì…

Càng nói con càng hận ba, hận lắm ba ơi!

Nhưng ba ơi có biết, càng giận ba con càng yêu thương ba hơn. Hình ảnh người cha hiền từ ngày nào vẫn còn đó. Con đã đau đớn. Con thương ba, xe gom rác con muốn ốm lấy ba, giữ lấy ba cho riêng gia đình mình. Nhưng càng cố níu kéo thì mọi thứ dường như càng trở nên phức tạp. Ba đã không còn tha thiết mẹ con, ba không còn tha thiết gì với những đứa con của mình rồi sao ba?

Ba hãy nói đi, chúng con phải làm gì, bánh xe đẩy người ta không phải để dành cho ba. Mà ở đây, gia đình chúng ta nè ba.

Giờ đây cuộc sống của con quá mệt mỏi. Đêm đêm con lại chôn mình trong từng cơn ác mộng. Đó là hình ảnh ba cặp bồ cùng người đàn bà khác.Ba đâu có biết rằng ngày nào con cũng bắt đầu ngày mới bằng những giọt nước mắt đắng. Con khóc trong mơ. Con đau ngay cả trong giấc mơ của mình! Nước mắt đầm đìa mỗi khi thức dậy, cùm giàn giáo răng con cắn chặt cái chăn bông nuốt hờn tủi vào lòng.Ba không biết đâu, đau ở trong mơ nó càng kinh khủng hơn cả thực tế nữa. Nó đã ám ảnh từng giấc ngủ của con. Và thậm chí nỗi ám ảnh ấy nó chạy liên tục trong suy nghĩ, trong giấc mơ của con. Và nhiều hôm con không dám ngủ, vì con sợ mình lại mơ. Bởi… dù chỉ là mơ nhưng đau trong mơ nó thật là kinh khủng ba à!

Nhiều lúc con dường như trở thành một thằng điên, và con nghĩ cứ như thế này chắc sớm muộn gì con cũng bị điên mất. Đầu con kêu lên nhưng âm thanh đau đớn. Những âm thanh la hét, âm thanh khóc than, âm thanh của giận hờn trách móc, nó cứ chạy mãi trong tâm trí của con. Con không chịu nỗi nữa rồi ba ơi. Con muốn cầm con dao đâm mình một nhát cho rồi, bởi sống trên đời mà cứ như thế thì sống để làm gì chứ!

Con đau đầu quá! Ngay phút này đầu con cũng đau lên… có lẽ con sắp bị điên rồi. Con sắp điên rồi ba ơi! Cứu con dù một lần… Hãy cứu con ba ơi!

Con như đang đứng giữa cận kề cái chết. Chỉ cần nhẹ lòng là con sẽ đi, sẽ đến một nơi rất xa. Nơi ấy trái tim con được sưởi ấm bởi ánh nắng ban mai. Gió sẽ ru hồn con nhẹ nhàng, và hương hoa sẽ xoa dịu nỗi lòng con. Con sẽ ngước mắt nhìn đời rồi mỉm cười hạnh phúc, chứ không phải là nụ cười hả hê như thằng dở hơi thực tại. Thôi thì, con để tuổi thanh xuân cho mây trời dẫn lối…

Nhưng rồi con lại sợ! Nếu con kết liễu đời mình. Mẹ vẫn là người khổ đau nhất. Và ba, khi ấy sẽ hối hận và ăn năn suốt cuộc đời còn lại của mình. Như thế, con lại là đứa con bất hiếu hay sao? Sống, hay là chết đi cho rồi?

Con không biết phải làm gì khi linh hồn kiệt sức. Chỉ còn một tình thương ở nơi mẹ và niềm tin mầu nhiệm nơi đức phật. Con lê chân mình tới chùa, cả ngày con ngồi ở đấy! Tuổi trẻ của con là ở đấy, con gửi gắm thanh xuân cho mây trời tự quyết! Con nguyện cầu trong nước mắt. Con thật sự yêu gia đình mình, con yêu ba nữa, trời phật có nghe trái tim con thủ thỉ. Con nguyện cầu để được đánh đổi mọi buồn đau gieo rắc vào mình để ba mẹ con hạnh phúc… Mô Phật!

Ba ơi!

Ngày ấy lại hiện về với con…..

Những đêm ấy, con chạy đi đâu?

Giữa đêm tối, con lặng lũi trong bùn đất sau cơn mưa…… con chạy…. con cứ chạy nhưng không biết chạy đi đâu. Con chạy như một thằng điên. Thậm chí trong mưa con vẫn chạy! Con nấp trong lùm cây cả đêm để chờ ba về. Con chạy trong mưa, con cứ chạy… chạy bất cứ nơi trong đầu con nghĩ đến.Con đã bị điên từ những hôm đó.Con mãi chạy đi tìm ba…

Những đêm tối con chạy bộ suốt hết con đường để tìm ba, để tìm nơi ba hẹn hò cùng mụ kia.Thật ngớ ngẩn khi con làm điều đó phải không ba? Vì ba đâu dại gì đứng sờ sờ ra đó để con bắt gặp!

Con hận ba lắm lắm!!!!

Con đã quyết phải làm rõ mọi chuyện rồi mới tiếp tục đi học. Nhưng mẹ con không cho. Mẹ bảo đây là chuyện của ba mẹ, chuyện của người lớn. Rồi mẹ lại nói rằng mọi chuyện không phải như thế đâu. Mẹ tin ba con…….

Mẹ tin? Nhưng làm sao con tin được, mẹ muốn con không phải lo lắng, mẹ muốn con đi học nên mẹ mới nói thế…

Và rồi con leo lên xe để vào nam tiếp tục học. Đêm tiễn con đi có mẹ, có ba. Hai người không nói câu gì. Con đã không thèm nhìn mặt ba. Con không thèm chào tạm biệt ba. Nhưng mẹ đã khuyên con đến để chào tạm biệt ba một tiếng.

Phút giây lúc đó con như muốn khóc, nhưng vẫn điềm tỉnh cho sự giận hờn đè lên cảm xúc để ngăn lại dòng nước mắt.

Con thấy ba trầm ngâm, ba đang buồn……

Con thấy hình ảnh của ba con ngày nào…

Không phải như vậy đâu ba ơi, không phải con không muốn nhìn vào mặt ba đâu, nhưng con sợ, con giận, và vì con quá thương ba. Đó là sự thật, và mọi thứ chứ chạy hoài trong suy nghĩ, con chỉ biết ngơ ngác. Lạnh lùng!

Ba đâu biết rằng những lúc con hận ba là tình yêu con lại nâng lên gấp bội và nỗi đau cứ giằng xé nát cõi lòng con.

Một câu tạm biệt củn ngủn con leo lên xe, mang theo tất cả nỗi buồn không biết ngày nào nguôi.

Năm tháng trôi đi, con lại trở về…

Lần này con vui hơn một xíu khi hay tin ba mẹ đã làm lành. Nhưng con không tin được ba ơi! Con mong đó là sự thật! Con mong ông trời đừng đùa con, con mong ba đừng đùa con thêm lần nữa…

Con chưa bao giờ quên hết đi mọi chuyện. Vết sẹo lòng con đã cố gắng san bằng bởi sự yêu thương. Nó sẽ lành thôi, con tin vậy. Nhưng hiện tại, Ba đã cướp đi tuổi trẻ của con rồi ba ơi. Con đã bị điên…….

Con bị điên mất rồi!! Ba hãy làm gì đó đi, chỉ có ba mới cứu được con. Con không biết! nhưng có lẽ một ngày nào đó con bị điên thật. Con chỉ hi vọng khi con điên, hình ảnh trong đầu con sẽ là người cha tuyệt vời nhất. Con đang cười, cười hả hê như một thằng dở người. Nước mắt con cứ tuông ra trong tủi nhục! Thằng điên!

CON XIN BA……………..

Ba Ơi! Ba có biết không? Hai từ gia đình đối với con nó thiêng liêng lắm. Khó khăn lắm chúng ta mới được gặp nhau, duyên nghiệp đưa chúng ta trở thành một gia đình. Đó là đều hết sức tuyệt vời mà mỗi chúng ta có trách nhiệm phải trân quý. Mọi khó khăn trong cuộc đời đều có thể giải quyết được bằng niềm Hiểu -Thương.

Ba ơi,

Con thèm lắm được gọi tiếng ba, con thèm được nghe thấy ba cười. nụ cười của người chồng, người cha của những ngày xưa ấy!
Theo : Tin tức trong nước

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

Món Ngon Mỗi Ngày: Cá Hú Kho Riềng

Hôm nay Món Ngon Mỗi Ngày sẽ hướng dẫn các bạn lam món Cá Hú Kho Riềng ngon đúng vị cho bữa cơm gia đình bạn nhé.

NGUYÊN LIỆU
  • 300g cá hú
  • 100g thịt ba chỉ
  • 1/2 củ riềng tươi
  • 1/2 thìa súp nước màu dừa
  • 2 trái ớt
  • 1 thìa súp dầu ăn
  • 1 gói Knorr Gia vị hoàn chỉnh Cá Kho Riềng
HƯỚNG DẪN THỰC HIỆN
  • Cá hú rửa sạch, cắt khoanh, ướp cá với nước màu dừa, sieu thi viec lam 1 gói Knorr Cá Kho Riềng, để thấm 15 phút
  • Thịt rửa sạch, xắt miếng mỏng. Riềng xắt sợi. Ớt xắt lát
  • Làm nóng dầu ăn, việc làm tphcm cho thịt vào xào săn, cho cá đã ướp vào, nhẹ tay trở mặt cá, cho riềng và ớt vào, thêm ít nước lọc cho xăm xắp mặt cá, kho lửa nhỏ cho cá ngấm gia vị, khi thấy nước sệt lại là được.

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

Truyện Tình Yêu: Cách Ba Mùa Mưa

Truyện Tình Yêu: Hôm nay trời lại mưa, chẳng biết tôi đang vui hay đang buồn nữa? Nó cứ ở trạng thái bất định, chẳng thể định nghĩa. Mưa cứ tí tách rơi ngoài thềm, mưa to quá nhưng chẳng thể nhận ra mưa khóc vì ai? Trong đầu của tôi bây giờ chỉ thấp thoáng bóng dáng một người cũ – một người đã chiếm trọn tuổi thanh xuân của tôi. Có lẽ là tôi đang nhớ ai đó, và cũng có lẽ tôi cũng đang nghĩ về quãng thời gian ấy.

Tôi và cô ấy thích nhau chưa lâu nhưng quả thực chúng tôi đều rất chân thành, người ta sẽ chẳng bao giờ kiếm đâu ra một tình yêu nào mới bắt đầu mà ấm nồng như thế. Tôi bằng tuổi cô ấy, chúng tôi đã từng là bạn học cùng lớp nhưng hồi đó chúng tôi cũng chẳng có chút cảm tình gì cho nhau. Cho đến bây giờ, Truyện Tình Yêu khi cả hai đã bắt đầu bước vào ngưỡng cửa đại học, chúng tôi mới bắt đầu dành cho nhau những ngày tháng thanh xuân của mình.

Chúng tôi ở cùng một dãy trọ, ngày nào cũng giành thời gian cho nhau. Cả xóm trọ còn trêu chúng tôi là “cặp đôi sến súa”, mà công nhận, chúng tôi nhiều lúc hơi sến quá. Nhưng cũng chả sao, bởi vì tôi và cô ấy cùng có tính cách là thích sự lãng mạn, chống sét mà khi yêu sến đến mấy cũng chỉ để hâm nóng tình cảm mà thôi. Giá như cuộc đời đừng chen ngang những cái mà con người ta vốn đã tin vào duyên phận thì chắc có lẽ tôi và cô ấy đã không như thế.

Hôm đó, tôi cũng không nhớ rõ lắm nhưng trời mưa, 
thi công chống sét mưa to lắm, cô ấy đến phòng tôi và gọi tôi bằng một giọng nhẹ nhàng bất ngờ, vì bình thường khi đến, cô ấy chỉ dám ngồi chờ tôi ra đón chứ chẳng bao giờ gọi như thế cả:

– Anh Minh ơi!

Lúc đó tôi đang nấu cơm thì vội chạy ra. Đón tôi bằng một ánh mắt có thứ gì đó khác thường, cô ấy hỏi:

– Anh đang nấu ăn à? Ngồi lại đây em thưa cái này đã!

Tôi cười và đương nhiên là tôi 
cọc chống sét chẳng bao giờ từ chối những gì mà cô ấy yêu cầu cả. Tôi chỉ thốt lên bướng bỉnh:

– Hôm nay cô nàng định nói gì đây !

Nhưng tâm trạng đó của tôi bỗng chốc bị ánh mắt đượm buồn của cô ấy dập tắt. Tôi có linh cảm được chuyện gì đó nhưng tôi vẫn có tính hay nghĩ ngợi nên cũng chẳng để tâm mấy. 
Chống sét van cô ấy thở dài trước khi nói. Tim tôi đập nhanh hơn, không còn là cái nhanh nhẹn như cái lần biết tin cô ấy nhận lời thương tôi mà đây là một nhịp đập của sự lo lắng.

– Em sắp phải chuyển đi rồi!

Cô ấy nói khá rõ ràng, tôi cũng nghe y như thế nhưng chẳng phản ứng gì vì có lẽ nhịp tim nhanh quá, tôi không còn điều khiển được cái đầu của mình. Tôi hỏi lại:

– Em nói cái gì! Nhắc lại anh xem!

– Em sắp phải đi khỏi đây rồi anh ạ! Chẳng biết bao giờ mới được gặp lại anh nữa.

Tôi choáng váng, chẳng lẽ cô ấy đang đùa. Không! Giọt nước mắt kia chẳng thể nào là đùa giỡn được, 
cọc tiếp địa lần này tôi bắt đầu tin vào cái tính hay nghĩ ngợi của mình.

– Tại sao lại đi? Em còn rất nhiều thứ ở đây mà. Em bình tĩnh nói rõ cho anh nghe, em đi đâu? Vì sao lại như thế?

Tôi vừa nói vừa run, có lẽ vì trước khi nhận ra mình sắp mất đi thứ gì đó quan trọng con người ta thường run lên bần bật như thế! Cô ấy không nói tiếp, chỉ chìm trong những giọt nước mắt. Cô ấy bỏ về phòng, tôi chẳng đuổi theo vì lúc đó tôi không tin, 
chống sét lan truyền không thể kiểm soát được mình nữa.

Tối hôm ấy mưa không ngớt mà nặng hạt hơn, trời có phải đang khóc thương cho ai? Hóa ra, mọi chuyện lại chuyển biến nhanh đến thế, tôi chẳng dám mơ mộng nhiều vì mọi hy vọng về một tương lại cùng nguòi con gái mình yêu bỗng chốc lụi tàn dần. Gia đình cô ấy gặp chuyện, bố cô ấy thua lỗ trong làm ăn nên bây giờ phải tìm cách để trả nợ. Nhà được 2 đứa con, 1 trai 1 gái nhưng đứa út còn quá nhỏ để có thể nhận ra nên bố cô ấy quyết định để cô con gái qua Nga cùng chú họ hàng để làm việc kiếm tiền, nghe nói lương sẽ cao. Biết tới đây, 
thiết bị chống sét tôi chợt chạnh lòng. Chúng tôi yêu nhau chưa lâu nhưng chẳng bao giờ tôi giấu giếm chuyện gì cả, vì một đứa ngốc nghếch như tôi không đủ thông minh để lừa dối ai cả.

Còn cô ấy? Tại sao mọi chuyện tôi lại không thể cho tôi biết, hay là vì tôi có biết cũng chẳng giúp được gì, hay là cô ấy chẳng còn… Bắt đầu những cái suy nghĩ bắt đầu đến, tôi cũng chẳng biết mình đã nghĩ ra bao nhiêu cái lý do cho cô ấy. Nhưng nói thật, tôi đã bị tổn thương mất rồi, lần này nó thực sự quá lớn, quá khó cho một trái tim mới yêu như tôi. xe gom rác Sau cuôc trò chuyện đó, tôi và cô ấy có gặp nhau để yêu cầu nói rõ mọi việc. Thời gian ấn định cô ấy đi Nga đã có, 1 tuần sau khi chúng tôi kể cho nhau nghe.

Suốt một tuần ấy, chẳng có ngày nào tôi ổn cả, mọi thứ đều bị đảo lộn. Trước khi đánh mất điều gì đó quá quan trọng, bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu được bản thân mình đã làm những gì. Lần đầu trong đời tôi biết vì một người mà cố gắng, vì một người mà yêu thương hết mức nhưng mọi thứ lại rẽ ngang quá nhân. Phải chăng ông trời đang trêu tôi. Ngày cô ấy đi, tôi đến chở cô ấy ra sân bay. Gặp nhau, tôi vội lau đi những giọt nước mắt còn sót lại, 
kim thu sét dụi mắt một cái mới biết cái cay xè của nước mắt, cái cay đắng của cuộc đời.

Suốt quãng đường ra sân bay, tôi và cô ấy đều không nói gì, vì chính tôi còn không biết mình đang đi đâu. Đến nơi, trong khi chờ lên máy bay, hộp đồng hồ nước cô ấy ôm chặt lấy tôi, cô ấy càng xiết tay chặt, lòng tôi càng tan nát bấy nhiêu. Tôi cố không khóc, chỉ để cho cô ấy biết người đàn ông cô ấy thương là một người mạnh mẽ, nhưng tôi biết sau giây phút này tôi sẽ khóc nhiều đến đâu?

Giây phút cuối ấy, chúng tôi nắm tay mãi không rời bởi tôi biết khi buông ra tôi có chắc sẽ nắm lại được. Nhưng rồi chẳng thể nào tôi thực hiện được điều đó, 
hóa chất gem tôi phải buông ra, cái buông tay giàn dụa trong nước mắt. Tôi chẳng thể tin nỗi mối tình đầu tiên của mình lại nhanh chóng tàn phai như thế. Tôi chỉ vội kịp hét lên trước khi cô ấy khuất sau cánh cửa

– Anh sẽ chờ…

Hét đến đó, tôi chẳng thể đủ sức để làm gì tiếp. Cái hôm ấy trời không mưa nhưng âm u và lạnh lẽo. Tôi sợ phải đối diện với sự thật sẽ không còn người con gái mình thương nữa, 
hóa chất giảm điện trở đất sợ một ngày gặp lại nhau, cô ấy sẽ chẳng nhận ra tôi.

Biền biệt 3 mùa mưa, những ngày đầu cô ấy vẫn giữ liên lạc với tôi, cô ấy động viên tôi nhiều lắm, chắc lại sợ sẽ có người đánh mất đi thanh xuân của mình. Nhưng rồi sau đó không lâu, tôi chẳng liên lạc được nữa, điện thoại đổi số, mail chẳng bao giờ sáng đèn. Tôi linh cảm được thứ tôi sợ hãi nhất trước khi cô ấy đi đang đến. Và quả thật, thời gian sau đó, 
thuốc hàn hóa nhiệt tôi cũng chả có được thông tin gì của cô ấy. Có mấy lần tìm về quê để hỏi thăm nhưng mọi người cho biết cả nhà cô ấy đã vào Nam để sống. Mọi thứ trở về con số không từ khi đó.

Biền biệt ba mùa mưa, tôi vẫn nhớ hoài một người con gái tôi thương, tôi nguyện dành hết cuộc đời, nhưng chẳng biết bây giờ cô ấy ở đâu hay làm gì? Ba năm tôi phải từng ngày vượt qua những nỗi sầu quen thuộc, 
kim thu sét erico những sự trống vắng vô tình. Đi ngoài đường, nhìn người ta tay trong tay, tôi cảm thấy mình hoàn toàn sụp đổ.

Mưa vẫn cứ mưa, người đi chẳng mãi thấy về, nỗi đau chẳng thể nào nguôi ngoai được….!4
Theo : Tin tức trong nước

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

9 Cách Ăn Uống Sẽ “Lên Ngôi” Năm 2017 Vì Giúp Giảm Cân Giữ Dáng Hiệu Quả

Ăn kiêng Địa Trung Hải, tăng cường thực phẩm retro, thực phẩm trung tính, thực phẩm lên men… là những kiểu ăn uống được dự đoán sẽ lên ngôi trong năm 2017. Hãy cập nhật ngay những xu hướng ăn uống hữu ích này nhé.
Một chế độ ăn uống lành mạnh không chỉ giúp bạn khỏe mạnh, phòng chống nhiều bệnh mãn tính mà còn giúp giảm cân giữ được vóc dáng luôn thon gọn, khỏe khoắn.
Đó cũng chính là lời nhắn nhủ của giới chuyên gia nếu bạn còn băn khoăn xu hướng ăn uống vào năm 2017.
1. Mì ăn liền kết hợp nhiều rau củ quả tươi
Hãy gạt bỏ bánh mỳ ra khỏi chế độ ăn bằng cách làm mới bản thân bằng việc tìm đến những xu hướng mới về thực phẩm trong năm tới. Trong đó, chống sét mì ăn liền, mì ống ăn kèm nhiều rau quả tươi được coi là món ăn giúp giảm lượng tinh bột, đồng thời giúp tăng cường rau quả trong chế độ ăn hàng ngày của bạn.
Mì ăn liền, chống sét lan truyền mì ống ăn kèm nhiều rau quả tươi được coi là món ăn giúp giảm lượng tinh bột, đồng thời giúp tăng cường rau quả trong chế độ ăn hàng ngày của bạn
2. Ăn vặt bằng thực phẩm retro (thực phẩm có màu sắc tối, đậm)
Chúng ta thường thích ăn phô mai, bánh pizza, nhưng các loại thực phẩm mang đậm tính “retro” mới là điểm nhấn trong menu năm 2017. cọc tiếp địa Đây đều là những thực phẩm có màu sắc tối, đậm. Cá ngừ đóng hộp hoặc cá ngừ hun khói đều được cất giữ trong tủ lạnh, kèm với mì ống nấu nhiều rau, khoai tây cũng nằm trong xu hướng thực phẩm retro.
Các loại thực phẩm mang đậm tính “retro” mới là điểm nhấn trong menu năm 2017. Đây đều là những thực phẩm có màu sắc tối, đậm
3. Trái cây và những món ăn chay
Đầu tiên là ăn mì ống, phở, miến… và bây giờ sẽ là những thực phẩm chay như sử dụng chuối làm món sushi… Trái cây và đồ ăn nhẹ như các loại hạt, kim thu sét các món rau đông lạnh sẽ là những xu hướng được lăng xê trong năm 2017.
Trái cây và đồ ăn nhẹ như các loại hạt, các món rau đông lạnh sẽ là những xu hướng được lăng xê trong năm 2017
4. Chế độ ăn kiêng kiểu Địa Trung Hải
Chế độ ăn Địa Trung Hải ít được nhắc đến, hóa chất gem tuy nhiên chế độ ăn kiêng này rất lành mạnh và đặc biệt được nhiều nước áp dụng. Cá mòi đóng hộp của Bồ Đào Nha, món đậu khai vị của Hy Lạp, Lupini đậu từ Ý, ôliu từ Hy Lạp, và đồ ăn nhẹ thường được nướng, rang. Họ cũng ăn rất nhiều dạng hạt khô của cây họ đậu như đậu lăng, đậu xanh.
Chế độ ăn Địa Trung Hải ít được nhắc đến, hóa chất giảm điện trở đất tuy nhiên chế độ ăn kiêng này rất lành mạnh và đặc biệt được nhiều nước áp dụng
5. Sử dụng gia vị không có muối
Xu hướng năm tới là cắt giảm tối đa lượng muối trong chế biến và chuyển hướng sang sử dụng các loại gia vị, thảo dược khác thay thế. Rau kinh giới, đinh hương, thuốc hàn hóa nhiệt gừng, thì là và ớt bột có thể sẽ được thêm vào công thức nấu ăn hàng ngày của bạn.
Cắt giảm lượng muối và thay thế bằng nhiều loại gia vị thảo mộc như quế, hồi, ớt, bột, nghệ…sẽ trở thành xu hướng chế biến mới
6. Sử dụng thực phẩm có tính trung lập
Những thực phẩm có tính trung lập như măng tây trắng, kim thu sét erico súp lơ, trứng, và tất nhiên không thể thiếu khoai tây sẽ đầy ắp giỏ hàng của bạn trong năm tới.
Tapioca là một chất xơ chứa trong tất cả những thực phẩm màu trắng. Chúng rất thân thiện với cơ thể, là một thay thế tuyệt vời nếu bạn bị dị ứng gluten, sữa, kim thu sét liva một số loại hạt… Những thực phẩm trung tính này còn giúp cân bằng cơ thể, tuy nhiên chúng không phải thực phẩm căn bản trong chế độ ăn hàng ngày.
Tapioca là một chất xơ chứa trong tất cả những thực phẩm màu trắng. Chúng rất thân thiện với cơ thể, là một thay thế tuyệt vời nếu bạn bị dị ứng gluten, sữa, một số loại hạt…
7. Ăn sáng bằng ngũ cốc đóng gói
Ăn trứng với yến mạch để qua đêm chính là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày. Ngoài yến mạch để qua đêm, sữa chua ngọt hoặc mặn, hộp đồng hồ nước bánh nướng chay cũng là những đồ ăn được ưa chuộng vào buổi sáng của năm tới.
Bánh nướng chay cũng là những đồ ăn được ưa chuộng vào buổi sáng của năm tới
8. Ăn đa dạng các loại hạt
Mè, hạt chia, hướng dương, hạt lanh… là những loại hạt điển hình trong danh sách các loại hạt tốt cho sức khỏe. Những loại hạt này chứa đầy đủ dinh dưỡng thực vật, khóa giàn giáo các chất chống oxy hóa quan trọng giúp bạn khỏe mạnh. Những loại hạt này cũng rất dồi dào protein giúp tăng cường miễn dịch, tạo cảm giác no lâu.
Những loại hạt này chứa đầy đủ dinh dưỡng thực vật, xe gom rác các chất chống oxy hóa quan trọng giúp bạn khỏe mạnh. Ngoài ra, chúng cũng rất dồi dào protein giúp tăng cường miễn dịch, tạo cảm giác no lâu
9. Thực phẩm lên men
Thực phẩm và đồ uống lên men như miso, hộp bảo vệ đồng hồ nước kim chi, dưa bắp cải rất dồi dào chế phẩm sinh học, cung cấp những vi khuẩn có lợi, tăng cường sức khỏe đường ruột. Duy trì thói quen ăn những thực phẩm này là cách tốt nhất giúp đường ruột khỏe mạnh.

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

Truyện Tình Yêu: Là Dành Cho Nhau

Truyện Tình Yêu: Hình như lúc người ta chạm tay tới sự thật là lúc người ta đã phải trải qua rất nhiều nước mắt.

Mỗi bước đi ngày càng trở nên nặng nề hơn, bởi nhiều thứ chồng chất lên nhau.

Cô Hạnh và Dượng Hùng mới vừa làm xong thủ tục ly hôn, Truyện Tình Yêu đó là tin nhắn mà Tâm vừa nhận được cách đây vài phút.

Chuyện thật mà như đùa.

Nếu người ta hỏi Tâm tin vào điều gì nhất trên cuộc đời này, anh sẽ chẳng phải bận tâm suy nghĩ mà trả lời ngay rằng đó là tình yêu, việc làm ở tphcm bởi anh lớn lên bằng tình yêu của cô và dượng, anh là người chứng kiến mỗi ngày tình yêu ấy đẹp đến nhường nào và hạnh phúc ra sao. Cuộc sống tưởng chừng như bền chặt lắm, ấy vậy mà…

Dượng Hùng ngoại tình, đó là điều mà Tâm được giải thích cho cái điều vô lý vừa diễn ra ấy.

Tâm gửi cho Dượng cái email với một dòng chữ: “Tại sao dượng lại làm thế?”.

Đến giữa đêm thì Tâm nhận được câu trả lời: Là dượng sai, tìm việc làm ở tphcm bất luận lý do gì cũng là dượng sai.

Tâm trằn trọc, nằm suy nghĩ về câu trả lời, việc làm tại tphcm à mà không phải, dượng không trả lời Tâm mà là dượng đang nhận lỗi.

Lúc cô Hạnh biết được cái cảnh ngoại tình hôm ấy chỉ là một trò đùa quái ác của lũ bạn thì dượng Hùng đã rời xa cuộc sống này, tai nạn đã cướp mất dượng. Cô Hạnh chỉ còn biết khóc, nước mắt cũng chẳng thể đem dượng về bên cô được nữa. tìm việc làm tphcm Trách ai bây giờ, cô chỉ còn có thể trách mình, tình cảm vợ chồng vụn vỡ chỉ vì không đủ tin tưởng nhau.

Tâm thở dài nhìn mộ dượng Hùng, cầu chúc dượng bình an ở một nơi xa.

– Thảo nào thằng Tâm nó không thích đùa.

– Chắc nó sẽ trở thành người đàn ông thật thà nhất trên cõi đời này mất thôi.

Rất nhiều lời bàn tán nữa về Tâm khi câu chuyện của nó được một chị trong đội cổ vũ kể lại. Tự nhiên Như cũng bắt đầu tò mò về chàng trai này, việc làm tphcm rút cục sau cú sốc đầu đời ấy, giờ Tâm là một người như thế nào?

Như dự định ghé căn tin trường, tuyển nhân viên bán hàng siêu thị mua chai nước suối rồi ghé phòng tự học, cô muốn tranh thủ ôn lại một chút để chiều thuyết trình cho suôn sẻ.

– Cô ơi, lấy cho con…

Câu nói của Như chưa kịp hết câu thì cái âm thanh ồn ào của một đám người làm át đi tiếng nói của cô.

– Nước cho đội 1 nha cô Bảy.

Như giật mình nhìn theo đám con trai mồ hôi nhễ nhại đang kéo nhau ngồi vào dãy bàn trống. Như kịp nhận ra đó là đội bóng đá của trường. Tám chín thằng con trai ồn ào và bận rộn nói chuyện, ban hang sieu thi Như nghe loáng thoáng hình như tụi nó vẫn nói về trận đấu ban nãy.

Như trở thành sinh viên đại học cũng được vài tháng rồi, ấy vậy nhưng chẳng thể nào cô quen được với nếp sinh hoạt tại ngôi trường rộng lớn này. Mọi chuyện đến khiến chính bản thân cô cũng ngạc nhiên, bởi cô đâu có hâm mộ hay thích thú gì với trò banh bóng ấy, sieu thi tuyen dung chỉ tại cô muốn được hòa nhập với môi trường xa lạ này.

– Cô bé năm nhất, lấy gì nè con?

Đang còn mải miết nhìn theo đám con trai thì Như nghe thấy tiếng ai đó nói chuyện với mình, nhìn lại thì mới thấy nụ cười của cô căn tin.

– Sao cô biết con năm nhất hay vậy ạ?

– Có gì lạ đâu, chỉ có tụi năm nhất mới nhìn theo đám thể chất vậy thôi, hộp đồng hồ nước Bảy bán đây hồi giờ, toàn thế thôi à.

– Dạ, cô lấy giùm con chai nước suối nha cô. Bao nhiêu con gửi với ạ?…

Sau một hồi tán chuyện với cô Bảy (cái tên thân thương mà sinh viên trường thường hay gọi cô), Như biết nhiều hơn về đám con trai khi nãy. Đội bóng đá nam của tuyển trường (và thường được gọi là đội 1) gồm 12 người, hộp bảo vệ đồng hồ nước toàn trai đẹp (theo như cái cách mà cô Bảy nói), gồm 1 sinh viên năm nhất và 11 sinh viên năm 3, đa phần tử tế và tốt tính.

Đội 1 vẫn rôm rả tại bàn bên đó và Như thì vẫn chăm chú lắng nghe cô Bảy tại bàn bên này. Căn tin thứ bảy không đông đúc như mọi ngày và vì thế cô Bảy khá là rảnh rỗi.

– Ủa người quen cô Bảy hả? Xinh quá nha, xe gom rác cô Bảy giới thiệu cho đội 1 đi cô Bảy.

Đám con trai đội 1 chuyển sự rộn ràng qua bàn của Như, cô gái bỗng thấy ngượng, tự nhiên lại có nhiều đứa con trai xúm lại quanh mình, điều này chưa bao giờ xảy ra với Như.

– Con bé tên Như, mới vô đội cổ vũ của mấy đứa đó. Muốn làm quen thì ngồi đây nói chuyện ha. Bảy vô trong làm chút chuyện đã.

Như gật đầu chào cô Bảy, định bụng chào đội 1 rồi chuồn lẹ, kiểu làm quen này cô không thấy tự nhiên cho lắm. Thế nhưng đời chẳng bao giờ như mình mong muốn, đội 1 kéo ghế ngồi quanh bàn Như, cái nhìn dò xét không ngại ngùng, khóa giàn giáo những nụ cười kì lạ được phát ra, Như nhớ cô Bảy nói đội 1 toàn người tử tế cơ mà.

– Sao đội cổ vũ mà trận sáng nay của tụi anh bé không đi vậy?

Giọng của một thằng con trai đội mũ ngược, nước da sẫm màu, khuôn mặt có phần hiền lành, vẫn nhìn Như và hỏi.

– Tại sáng nay em có chút việc ạ.

– Thế trận chiều mai thì sao, bảo trì hệ thống cơ điện chung cư mai là chung kết rồi đó nha, bé đi được không?

– Dạ mai em cũng có việc ạ.

Đám con trai đội 1 ra chiều thất vọng, vẻ mặt thay đổi đôi chút nhưng vẫn cứ vui vẻ trò chuyện cùng cô.

– Thế đội cổ vũ mà có biết tên tụi này hết chưa?

Như bị bất ngờ, chẳng thể nhớ nổi ai đã hỏi câu này, bảo trì hệ thống cơ điện biết thự tại cô không nghĩ mình sẽ bị hỏi câu hỏi ấy, chẳng ai có thể tưởng tượng nổi thành viên đội cổ vũ lại không biết tí gì về đội mà mình cổ vũ, ngay cả một cái tên cũng không, à mà khoan, hôm qua cô đã được nghe kể về Tâm, một chàng trai thật thà nào đó, nhưng trong số này, ai mới là Tâm?

– Dạ…

Như vẫn cứ ngập ngừng đôi chút, Bảo trì hệ thống cơ điện nhà riêng không biết có nên nói ra cho đỡ ngại không, nhưng nếu lỡ nói ra, lại không biết mặt thì phải làm sao.

– Thằng Hùng bớt đi nha, năm nhất mà sao biết được. Để anh giới thiệu nha, anh là Thắng, đội trưởng đội 1, cái thằng mới vừa hỏi em đó, nó tên Hùng, còn lại là Nam Anh, Nhật, Tiến, Bình, Đức, Thiện. À, thằng nhỏ này năm nhất luôn nè, nó tên Vương.

Như vừa lắng nghe lời giới thiệu của anh Thắng, vừa nhìn theo từng người anh chỉ, rồi nhìn Vương, thế nhưng cậu ta không nhút nhát gì như cô cả, bảo trì hệ thống cơ điện tòa nhà cậu ta nhìn rất hoạt bát và lanh lợi, không nhìn ra cái dáng vẻ của tân sinh viên chút nào cả.

Cái sự tò mò vẫn không thể nào dứt ra được, Như đánh liều hỏi anh Thắng:

– Dạ còn anh Tâm đâu ạ?

Cả đám con trai trố mắt ngạc nhiên trước câu hỏi không ngờ đến của Như, không hiểu lý do gì mà một sinh viên năm nhất không biết gì về đội 1 lại đi hỏi về Tâm, cầu thủ không quá nổi bật trong màu áo đội 1.

– À, sáng nay nó còn bệnh, không có đá, chiều mai nha, mai đá chung kết bé đi kiểu gì cũng gặp nó à.

Anh Thắng trả lời cô, xóa đi chút tò mò nào đó trong đầu cô gái bé nhỏ, tuy nhiên, đã gặp được đội 1, thế nhưng chàng trai ấy vẫn chưa xuất hiện.

Sau lần gặp gỡ tình cờ ấy với đội 1, Như thấy cô tự tin hơn hẳn, cô thường xuyên đến tham gia đội cổ vũ hơn, thỉnh thoảng đi ăn bữa tối với đội 1 và dần trở thành người bạn thân thiết với đội 1.

Duy chỉ một điều là cô không thể kết thân với Tâm, chàng trai kì lạ đó. Ở trận đấu chung kết, đội 1 thắng lớn, anh Hùng tới giới thiệu cô với Tâm, nhưng Tâm chỉ gật đầu lấy lệ, hỏi vài câu xã giao rồi im lặng. Đến giờ Tâm với cô vẫn không thể nói chuyện với nhau nhiều.

Vương gọi cho cô khi vừa học xong buổi chiều, nhắn cô đến căn tin cô Bảy, đội 1 vừa đi tập huấn ngoài Hà Nội về.

– Ủa bé Như bệnh hả?

Ngay khi Như vừa ngồi xuống bàn thì anh Hùng hỏi cô ngay, anh Thiện ngồi kế bên còn rờ trán cô thử xem có sốt không. Như cười xòa, đám con trai cục mịch này cũng tinh ý ra trò.

– Em cảm mấy hôm nay rồi, chắc cũng sắp hết rồi đó, mấy anh không phải lo cho em đâu.

– Con bé này đúng kiểu biết làm nũng ghê, hai tuần không gặp là bệnh cho mấy anh mày lo hả?

Anh Thắng nửa đùa nửa thật trách cô, gì thì gì, đội trưởng đội 1 luôn làm cô thấy sợ nhất, bởi anh như người anh lớn trong nhà, lo lắng cho mọi thành viên trong đội, và cả Như.

– Dạ không có. Mà mấy anh tập huấn thế nào? Có quà cho em không đó?

Như vẫn còn sức để đòi quà mấy anh.

– Nó còn sức mà hỏi quà là biết nó không sai rồi anh Thắng.

Thằng Vương chen ngang câu chuyện, Như liếc ngang nó một cái. Khổ, hai đứa bằng tuổi nên Như chi có thể bắt nạt mỗi nó.

– Không hỏi thử xem mấy anh nó có khỏe không thì lại hỏi quà, con bé này hay thiệt luôn nha.

– Tại em nhìn là biết mấy anh khỏe ơi là khỏe luôn đó.

– Rồi rồi, đây nè cô hai, sấu với ô mai Hà Nội của cô đây.

– Dạ, em cảm ơn ạ.

Như đứng dậy, làm bộ trịnh trọng, vừa cúi đầu vừa cảm ơn như kiểu mấy đứa bé được nhận quà.

– Nói chứ bệnh thì về sớm đi Như, không xỉu đó thì khổ, mà khổ cái đám tụi anh phải sang gặp thầy Tú, có chút vấn đề phát sinh ngoài đó á mà, à thằng Tâm, mày xin về sớm thì đưa luôn bé Như về đi, đưa xe hồi nữa anh đem về cho.

Câu nói của anh Thắng luôn mang tính quyết định, và vì thế, Như đưa chìa khóa với vé xe lại cho anh, lẳng lặng ôm hộp sấu với ô mai lên xe anh Tâm ngồi. Có chút ấm ức vì chưa được ngồi chém gió với mấy ông anh về Hà Nội xinh đẹp, nhưng thôi, kiểu gì qua ngày mai mấy ổng cũng sẽ lết qua phòng cô thăm cô thôi mà.

Tâm chẳng phản bác gì sau câu nói của Thắng, chậm rãi lấy xe và chở Như về. Anh cũng không hiểu tại sao mình lại không thể giống anh em trong đội 1, có thể nói chuyện thân thiết với Như. Kiểu như lúc vừa nãy, khi Như vừa xuất hiện ở căn tin, cái vẻ mệt mỏi và xanh xao của cô làm anh thấy lo lắng, cũng muốn giống Thiện, rờ xem trán cô có nóng không, muốn giống Hùng hỏi cô xem cô đang bị làm sao, có thể như Thắng trách mắng vài câu và kêu cô về nhà nghỉ, nguyên đám bạn của anh có thể làm những điều ấy, còn anh chỉ có thể nhìn mọi thứ và ngồi im lặng ở phía cuối bàn, phía xa nhất mà Như có thể nhìn tới. Anh nghĩ có lẽ cô còn chưa kịp nhìn thấy mặt anh lúc tại căn tin.

Như buồn chán ngồi sau xe Tâm, anh chẳng hỏi cô điều gì kể cả khi mọi người trong đội 1 đều nhận ra cô bệnh. Như đã uống thuốc nhưng vì phải thức đêm làm bài, phải dậy sớm đến sân thể dục tập thêm với đội nữ, nhiều cái phải làm bệnh của cô không những không thuyên giảm mà còn nặng thêm.

– Anh Tâm ra Hà Nội thấy thế nào?

Quá buồn chán với quãng đường về nhà nên Như đã hỏi vu vơ Tâm như thế, cô không thích cái không khí quá gượng gạo khi hai người đi chung một xe mà chẳng thể nói gì.

– Cũng bình thường, tại anh ra đó nhiều rồi.

Như thở dài, cô biết là nguyên đội 1 đã đi tập huấn nhiều lần ngoài đó, nhưng cô chưa đi cơ mà, cô chưa biết gì về mảnh đất xinh đẹp đó cơ mà, đội 1 trước khi đi đợt này ai cũng hứa sẽ kể cho cô nghe về Hà Nội, còn hứa đợt tập huấn vào hè sẽ xin cho cô đi chung với vai trò quản lý đội 1 cơ mà, không lẽ Tâm không nhớ gì mấy chuyện đó nữa.

Như quyết định không hỏi thêm gì nữa. Điều buồn cười nhất ở đây đó là Như biết đến Tâm đầu tiên trong đội nhưng Tâm lại là người Như không thể biết gì dù đã thân với đội 1.

Xe dừng lại trước của phòng trọ của Như, cái cổng chung nhỏ trước cổng luôn đóng vì vậy Như phải xuống xe khi thấy người mình nặng trĩu, trời đất bỗng như quay cuồng và Như đổ ầm xuống trước khi tiếng xe máy tắt đi.

Lúc Như tỉnh lại và nhìn thấy Tâm cũng là lúc mà trời đã tối hắn, cô thấy mình đang nằm trong bệnh viện, dây truyền nước đang được truyền vào tay cô, cô thấy mình mệt và cơ thể không còn sức lực nữa.

Suy nghĩ thoáng qua trong đầu là hỏi Tâm điều gì đó nhưng rồi lại thôi, cái người đó, không hề phù hợp với cô và cũng không thích hợp để nói chuyện gì cả.

Tâm cũng im lặng, nhìn Như mở mắt nhìn mình, rồi lại từ từ nhắm mắt lại.

Như nghe thấy những tiếng bước chân vội vàng, tiếng thở dồn dập, và cô cảm nhận được hơi người đông đúc cạnh mình. Cô biết đội 1 đến rồi.

– Bé Như sao vậy Tâm? Nãy tao còn thấy nó cười đùa được mà.

– Như nó có sao không anh Tâm, nãy nghe anh điện mà em hết hồn, xin thầy Tú dữ lắm mới cho đội về đó anh.

– Hồi nãy tao chở nó về đến ngay cổng phòng trọ nó thì nó ngất xỉu luôn. Nãy nó mới tỉnh rồi, bác sĩ bảo do suy nhược cơ thể nên vậy đó. Mà tụi mày đến rồi ở đây với nó đi, tao về trước nha.

Như không nghe thấy ai trả lời lại lời Tâm cả, Tâm về rồi thì không khí gượng gạo cũng hết, Như nên mở mắt nhìn đội 1 thân yêu thôi.

Như đã ổn hơn, nhờ sự chăm của những chàng trai đội 1, nhờ sự yêu thương lo lắng của đội 1.

Như ghé phòng tập của đội 1 khi vừa được bác sĩ cho xuất viện, mua ít nước mát định bụng mang cho mấy anh uống lúc giữa giờ tập.

Khi chưa bước đến cửa thì Như nghe tiếng quát lớn của anh Thắng:

– Mày bị sao vậy Tâm, bé Như nó nằm viện nguyên tuần mà mày không vô thăm nó được lần nào trừ cái lần mày đưa nó vào bệnh viện. Mày sống vậy mà cũng sống được hả.

– Nó có tụi mày lo rồi, cần gì tao nữa.

Như nghe giọng Tâm nhè nhẹ, có cái gì đó nghẹn lại. Có lẽ với Tâm, đứa em này không đáng để anh quan tâm.

– Mày nói vậy mà nghe được hả Tâm?

– Tao vẫn không hiểu tại sao mà mày đối xử với nó như vậy nữa, tính mày đâu có xấu như vậy đâu.

– Như nó nói với em nó sợ anh nhất luôn đó, anh không nói chuyện với nó gì cả.

– Mày không biết chứ hôm đầu tiên tụi tao gặp nó, người duy nhất trong đội 1 mà nó biết đến là mày đó, mà giờ mày như vậy, rồi mày nghĩ nó có sao không?

– Tụi mày im hết đi.

Lần này Như nghe thấy Tâm quát lên, hình như là lần đầu tiên từ khi quen đội 1 cô mới nghe thấy Tâm lớn tiếng như vậy.

– Tao thích nó.

Tất cả mọi thứ như ngừng lại, không có thêm tiếng nói nào cả, Như cũng hình như nghe thấy tiếng tim mình đập rộn ràng hơn. Không lẽ anh Tâm thích cô?

– Tao sợ tao thích nó.

Tự nhiên Như bỏ chạy, đánh rơi túi nước lúc nào không biết, cô cũng không hiểu nổi mình đang nghĩ về điều gì. Nước mắt cứ vô thức rơi xuống.

Đội 1 nghe thấy tiếng bước chạy trước cửa phòng sau khi nghe một tiếng “bịch”, Vương chạy vội ra cửa rồi lại xách túi nước vô phòng.

– Chắc cái Như mấy anh ạ, nó hay mua loại nước này lắm.

Nguyên đội 1 sắc mặt thay đổi, Tâm cũng thấy mình vừa thở hắt ra một tiếng, chuyện anh không mong nhất rồi cũng đến. Sau này anh biết phải đối mặt với cô bé ra sao khi mọi chuyện lại được tiết lộ theo cái cách chẳng ai mong muốn này.

Thắng vỗ vai Tâm:

– Tao hiểu chuyện của mày, nhưng cư xử như thế không đúng đâu.

Đội 1 hôm nay giải tán sớm, không ghé chỗ cô Bảy như mọi khi, mà địa điểm tới là phòng trọ bé Như của đội 1, tất nhiên Tâm là ngoại lệ, anh không đến.

– Chắc bé nghe về chuyện của thằng Tâm rồi phải không, nếu không lần đầu gặp đội em sẽ không hỏi về Tâm đâu, đúng không Như?

– Dạ.

– Anh không nghĩ là mọi người có thể biết quá nhiều về chuyện của nó, nhưng anh muốn kể em nghe việc này. Hồi tụi anh học năm nhất, Tâm nó thích một nhỏ khoa kinh tế, hai đứa quen nhau được vài bữa thì thằng Tâm mới biết đó là một trò lừa đảo của tụi bạn nhỏ kia. Tụi nó chỉ cá cược xem ai cưa đổ được con trai thể chất tụi anh đầu tiên, và nhỏ đấy thì không thích thú gì thằng Tâm cả. Thêm chuyện dượng Hùng nó, giờ nó sợ tình yêu lắm, nó sợ nó sẽ thích ai đó và sẽ gặp điều gì đó nữa.

– Dạ.

Như không biết mình nên nói gì lúc này ngoài tiếng dạ, anh Thắng vẫn đang kể về anh Tâm và đội 1 thì đang ngồi im, ngay cả thằng Vương lanh lợi cũng ngồi một cục đó để nghe anh Thắng nói.

– Ngay cả anh cũng không nhận ra là thằng Tâm thích em, tính nó vốn trầm, giờ lại càng trầm.

– Em đừng nghĩ gì quá nhiều nha, nếu em không thích nó thì em có thể nói thẳng với nó, còn chuyện của nó, anh nghĩ cứ để tự nó cư xử.

Đội 1 rời phòng khi Như vẫn không nghĩ được gì nhiều, cô không thể tưởng tượng ra nổi cái điều kì lạ ấy.

Đội 1 mới đi thành phố Hồ Chí Minh tham gia giải toàn quốc, giải lớn nên ai cũng căng thẳng và thực sự lo lắng. Ấy vậy nhưng trước khi đi, Vương vẫn gọi điến thoại cho Như, nói tạm biệt và Như chúc đội 1 chiến thắng trở về. Như cũng nhận được tin nhắn của Tâm, lần đầu tiên liên lạc kể từ hồi lưu số tới giờ. Tâm nhắn: “Em nhớ giữ sức khỏe và ăn uống đầy đủ”. Như cũng không ngần ngại mà trả lời anh: “Dạ anh cũng nhớ giữ sức khỏe nha, chiến thắng lớn nha”.

Năm nay đội 1 không giành được thắng lợi, đội 1 thua 2 trận và chỉ hòa được 1 trận, và vì thế phải trở về khi giải đấu mới hơn nửa chặng đường.

Như ghé quán cô Bảy như mọi lần đội thi đấu về, không khí nặng nề bao trùm toàn quán, ngay cả cô Bảy cũng chỉ âm thầm bưng nước ra bàn rồi vào lẹ. Cô Bảy vẫy tay nhè nhẹ chào Như khi thấy cô đến và ra dấu cẩn thận.

Như nhớ lần thi đấu trước của đội 1 cũng không khả quan lắm, và anh Thắng làm một trận linh đình tại quán cô Bảy khiến ai đi ngang qua cũng hoảng sợ. Lần đó Như cũng ở đó, im re không nói một tiếng nào, như mọi cầu thủ khác trong đội 1, cuối buổi anh Thắng có lại xin lỗi cô vì hơi lớn tiếng dù có cô ở đó, thế nhưng cô chỉ cười, vì thực ra lúc đó cô cũng không biết phải làm gì.

Lần này có hơi kì lạ, không ai nói với ai điều gì, ngay cả anh Thắng cũng chỉ ngồi đó. Như vỗ vai Vương khi vừa ngồi xuống, nheo mắt ra chiều hỏi Vương chuyện gì thế thì anh Thắng mới gọi cô:

– Em biết Tâm nó đi đâu không?

– Dạ không. Ủa em tưởng ảnh mới về chung với đội 1 mà.

– Đợt thi đấu này nó không đi với tụi anh mà không báo lý do gì cả, thầy Tú bảo nó vô trách nhiệm quá, không thể để nó ở lại với đội 1 được.

Như nheo mắt, nhớ lại cái tin nhắn một tuần trước Tâm gửi, rõ ràng là còn bảo cô giữ sức khỏe cơ mà.

– Trước khi đi ảnh còn nhắn tin cho em mà.

Cả đội 1 như bất ngờ trước câu nói của Như, Vương chạy lại chỗ Như, vỗ vỗ vai:

– Mày nói rõ ra xem, là như nào vậy?

– Thì hôm đó lúc mày gọi cho tao ở sân bay xong thì tao nhận được tin nhắn của ảnh, kêu tao giữ sức khỏe, tao còn chúc ảnh chiến thắng trở về mà.

– Anh Tâm không ra sân bay với đội, chỉ nhắn tin kêu sẽ bay chuyến sau vì có chuyện riêng, cả đội đều nghĩ là nó sẽ tới sau, mà đợi mãi, gọi điện cũng khóa máy.

– Mấy anh ghé phòng ảnh chưa?

– Tụi tao chờ mày đến rồi đi nè.

Những chiếc xe nối đuôi nhau chạy dài trên đường, ngồi sau xe Vương lòng Như bỗng quặn lên như lửa đốt, không biết ông anh ngốc nghếch này đang tính làm gì nữa.

Cô chủ trọ chỗ Tâm bảo rằng Tâm ra Hà Nội thăm cô Hạnh, cô ruột và gần như là mẹ Tâm.

Như chợt nhận ra một điều, hình như cô không quan tâm nhiều về Tâm, ngay cả chuyện Tâm lớn lên ở Hà Nội, không có ba mẹ. Cô cũng nhớ lần cô hỏi Tâm về Hà Nội, anh bảo anh từng ra đó nhiều lần, cô không lưu tâm quá về điều đó chỉ vì cô còn mải giận dỗi anh không kể cho cô nghe về nơi đó với cái tông giọng đầy tha thiết như khi cô tưởng tượng về điều đó.

Lúc đội 1 ra sân bay đi Sài Gòn, Tâm cũng đang ở ngay đó, nhưng là lên chiếc máy bay khác, tới Hà Nội. Tâm nhận được điện thoại báo cô Hạnh trở bệnh, yếu và rất có thể sẽ không qua khỏi.

Tâm chỉ kịp nhắn cho Như cái tin giữ sức khỏe, bởi sau đợt vừa rồi anh thấy cô không biết tự chăm sóc mình, rồi anh đi.

Cô Hạnh mất sau khi nhìn mặt Tâm lần cuối, anh nắm tay cô, nước mắt đổ dồn. Không giống như ngày tiễn dượng Hùng đi, Tâm khóc nhiều và như muốn đổ xụp. Lúc đưa dượng Hùng đi, Tâm phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho cô, dượng và cô không có con, đứa trẻ cầm di ảnh dượng là Tâm. Lần này cũng vậy, là di ảnh của cô. Người ở lại bao giờ cũng đớn đau nhiều hơn, bởi cô đơn, bởi sợ hãi, bởi những khó khăn cho cuộc sống của sau này. Tâm chỉ ước, hai người họ hãy yêu nhau và tin tưởng nhau nhiều hơn ở kiếp sau. Bởi kiếp này, duyên nợ cuốc đời họ ngắn quá.

Những ngày sau đó Tâm cứ ngồi thẩn thờ trong căn nhà nhỏ bé ấy, những người ở đây lần lượt ra đi, bỏ lại mình Tâm. Tâm nhớ lại lần đầu tiên Tâm được bà nội dẫn đến ngôi nhà này hồi anh 7 tuổi, khi ba mẹ Tâm vừa mới qua đời. Sự mất mát đối với một đứa trẻ không quá lớn, bởi khi đó, gia đình với nó chưa có nhiều ý nghĩa. Cô và dượng nhanh chóng thay thế ba mẹ nuôi nấng Tâm nên người, và Tâm cũng yêu họ như cái cách mà họ yêu anh. Tâm nhớ hồi năm anh mười tuổi, trước khi bà nội mất, có dặn anh, hãy kêu cô dượng bằng ba mẹ, như thế họ sẽ hạnh phúc hơn. Nhưng anh không thể, hai tiếng ba mẹ như là lời tri ân cuối cùng anh dành cho hai người đã sinh thành ra anh, anh hứa sẽ yêu thương cô dượng nhiều hơn để bù đắp lại cho họ. Thế nhưng lời hứa ấy chẳng lâu dài được, anh chọn thi vào một trường đại học ở nơi xa nhà của cô dượng, một năm chỉ về thăm hai người được một lần dịp tết. Giờ thì đâu còn cơ hội nữa, họ rời bỏ anh rồi.

Tâm trở về khi những người hàng xóm động viên anh trở lại học, người chết thì cũng đã không còn nữa, người sống vẫn phải tiếp tục thôi.

Tâm mở điện thoại sau hơn nửa tháng tắt nguồn, ngay khi vừa mở lên thì có người gọi đến. Là Như. Lần đầu tiên cô gọi cho anh.

– Anh Tâm ạ? Anh đang ở đâu vậy?

– Ở phòng. Sao vậy em?

– Dã, dạ dạ. Anh ở yên đó nha, em qua ngay.

Tâm không nghĩ là cô biết phòng anh ở đâu, nhưng giờ thì anh cũng không mấy bận tâm, một thời gian rời căn phòng trọ, nó bám bụi đầy cả phòng, anh phải quén dọn trước đã.

Chỉ vài phút sau đó, Tâm nhận thấy căn phòng mình bỗng trở nên chật chội hơn nhiều, là do đội 1 đến và cả Như nữa.

– Thằng quỷ, về mà không báo anh em, may mà có bé Như.

Thắng vỗ vai rồi ôm Tâm, vỗ vỗ thêm mấy cái vào lưng, ra vẻ trách cứ.

Đội 1 biết chuyện cô Tâm mất tuần trước, khi Như loạn lên đi tìm Tâm cho bằng được. Xin mãi mới tra ra được số điện thoại của chị họ Tâm, nhưng khi gọi điện được cho chị Ngọc thì chị bảo tâm trạng anh đang rất xấu nên chắc đợi khi bình tĩnh lại mới gặp được.

Tâm cười nhẹ, ít ra vào những lúc như thế này, gia đình nhỏ ấy luôn bên cạnh và tìm đến mình. Từ lâu tất cả anh em đều coi nhau như gia đình nhỏ, gia đình ấy có thêm một cô em gái và tiếng cười giòn dã hơn nhiều.

– Thôi cũng trưa rồi, đi ăn đã, có gì chiều về dọn, hôm nay tụi tao đãi mày, chứ mày sắp thành con mắm khô rồi đó.

Kết thúc bữa ăn vui vẻ với đội 1 thì Như bất ngờ nói với Tâm:

– Anh Tâm chở em về nha.

Lần thứ hai họ đi chung, có lẽ đã tự nhiên hơn, thoải mái hơn và dễ chịu hơn.

– Tại sao anh Tâm lại thích em vậy?

Tâm thấy hai má mình nóng ran, tay run run, không biết phải nói gì lúc này nữa.

– Thì cứ vậy thôi.

Như nhận được email dài tối đó.

Lần đầu tiên anh gặp em không phải ở phòng tập của đội 1 đâu, là lúc anh đi đón tân sinh viên, anh đã nhìn thấy em rồi. Anh thích cái dáng vẻ nhút nhát, rụt rè của em khi cứ băn khoăn không biết nên làm gì. Anh đã nhìn theo em suốt những ngày sau đó. Anh nhớ trận đầu tiên em đến cổ vũ đội 1, cái nhìn ngơ ngác của em với đội 1 làm anh bật cười, vì cô bé này đâu có yêu thích gì môn bóng đá, cũng không thích đám tụi anh, lại đăng kí vào đội cổ vũ cơ chứ.

Anh ngạc nhiên nhất là lúc em đến cùng với đội 1 trong trận chung kết lần đó, anh không nghĩ em có thể quen với tụi nó. Em không biết chứ có rất nhiều bạn nữ trong đội cổ vũ đã từng đến và muốn nhập bọn với tụi anh, nhưng mấy đứa khó tính lắm. Vương kể với anh là do em không quan tâm gì đến đội 1, không biết tên một ai trừ anh trong đội 1, nên cả đám hào hứng với em hơn.

Rồi khi em dần thân với đội 1 hơn là lúc anh thấy mình xa cách em hơn. Cái cách nói chuyện của em với anh rất khác so với tụi thằng Thắng, anh thấy mình nhỏ bé trước em và chắc có lẽ em không thích anh.

Những ngày này anh thấy lòng mình nặng trĩu, cô và dượng là những người đã yêu thương anh rất nhiều và anh cũng thế. Khi họ không còn trên cuộc đời này nữa, anh cảm thấy thật khó khăn. Anh bỗng sợ một ngày nào đó cả thế giới này sẽ rời bỏ anh. Cả em nữa.

Anh không muốn giữ cho riêng mình nữa, anh sẽ nói cho em biết, anh thích em.

Ngay cả khi em không thích anh, anh vẫn sẽ thích em. Bởi chỉ cần còn bên cạnh nhau, anh vẫn thấy mình được yêu thương.

Cảm ơn em vì có em anh thấy cuộc đời mình dễ chịu hơn nhiều.

Những câu chữ nhảy loạn trong đầu Như, anh ấy đã nói ra rồi, đã nói câu nói ấy với chính cô rồi.

Như có nghe đâu đó người ta nói về tuổi trẻ, tuổi trẻ có quyền điên cuồng yêu ai đó, có thể có rất nhiều mối tình.

Như chưa từng yêu một ai, ngay cả trong lúc tim đang đập rộn rã vì những con chữ, Như vẫn không biết lòng mình nghĩ gì. Như biết mình đã từng cố gắng lôi kéo sự chú ý của Tâm nhiều như thế nào khi anh tỏ thái độ lạnh nhạt với cô, cô tỏ ra vui tính hơn rất nhiều lần so với chính mình trong những lần tụ tập với đội 1 để được anh để ý, Như cũng đã từng như muốn nổi điên khi đội cổ vũ làm băng rôn để tên Tâm bé tí dưới góc, Như nhớ mình đã từng khóc trong bệnh viện khi Tâm không hề quay trở lại, rồi nhiều nhiều lần Như cố tìm cho ra Tâm trên sân khi đội 1 thi đấu. Có lẽ cô thích anh từ lâu rồi mà cô không hề nhận ra, bởi chưa từng yêu, cái cảm giác kì lạ ấy đến làm cô chẳng thể biết được.

Thầy Tú cho phép Tâm trở lại đội khi Thắng trình bày mọi chuyện với thầy. Đội 1 chiều nay có buổi tập nhẹ.

– Tối nay Như nó thi hùng biện tiếng anh bên hội trường 600, đội mình đi cổ vũ nha mấy anh.

Khi đang khởi động thì Tâm nghe Vương nhắc đội, vài hôm trước trong lúc cà phê Như đã nói chuyện này mà Tâm quên béng đi mất.

– Ừ ha. Tối nay thi rồi ha, thằng Vương mà không nói là tối nay bắt kèo xem ngoài bà Béo rồi đó.

– Mà mấy giờ nó thi vậy, mình mua hoa qua đó phải không?

– 7 giờ bắt đầu á anh Thiện, để cái này em lo cho.

– Rồi rồi, vậy nha, 7 giờ đội 1 tập trung trước cửa hội trường 600 nha, ăn mặc tử tế chút nha mấy đứa.

Thắng nói pha chút đùa cợt, mà cũng nhắc khéo chứ không thôi đám đội 1 lại tưởng hội trường 600 là sân tập thì không hay chút nào.

Như đã lọt vào top 3 còn lại, chỉ còn vòng đối đáp với ban giám khảo là khó khăn nhất. Như bốc thăm trúng vào câu hỏi:

“How do you think about your first love?”

Tâm ở dưới cũng vô thức đan hai bàn tay vào nhau, hồi hộp chờ câu trả lời của Như. Anh cũng muốn biết cô từng có mối tình đầu như thế nào.

“I think…

Cả hội trường như nín lặng, Như im lặng sau hai chữ ấy rồi mím môi chờ thời gian trôi qua.

Như được giải 3 khi không trả lời được câu hỏi vòng đối đáp. Đội 1 ùa lên tặng hoa chúc mừng cô, dù thế nào đi chăng nữa, những gì cô thể hiện trước đó thật xuất sắc.

– Để anh đưa về.

Tâm đề nghị khi thấy Như lững thững bước đi vào nhà xe.

– Em tệ quá phải không anh?

Như hỏi khi đã ngồi một lúc sau xe Tâm.

– Không, em giỏi mà.

– Thi đối đáp em chẳng nói được gì cả.

– Không sao đâu, lần sau cố gắng hơn là được mà.

– Em đã nghĩ đến anh lúc nghe câu hỏi ấy.

– Anh á? – Tâm tấp xe vào lề ngay khi nghe được câu nói của Như.

– Chưa tới phòng em mà. – Như bật cười.

– Vậy sao em không trả lời mail của anh?

– Giờ em mới nhận ra này.

– First love? Anh sao?

Tâm mở to mắt ngạc nhiên. Như không đáp, chỉ cười rồi gật nhẹ đầu.

Tâm tiếp tục lái xe, mọi thứ trở nên xinh đẹp hơn, lung linh hơn và nhạc hơn. Anh là mối tình đầu của cô, nghĩa là cô thích anh, nghĩa là…Mọi thứ dần rõ ràng và sáng tỏ hơn. Cô gái ấy, đồng ý yêu anh rồi.

Một tình đầu nhẹ nhàng chớm nhở, mối tình đầu nhẹ nhàng đến, trong veo…



Theo : Truyenngan.com.vn

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

Tin Tức Mạng: Sét Đánh Trúng Ký Túc Xá Học Viện Ngân Hàng

Tin Tức Mạng: Đang ôn thi, nhiều sinh viên ở ký túc xá Học viện Ngân hàng (Hà Nội) giật mình hốt hoảng khi điện tắt phụt vì sét đánh. Hàng chục em nháo nhác chạy ra khỏi phòng.

22h ngày 24/4, trong cơn mưa, Tin Tức Mạng một tia sét bất ngờ đánh trúng hệ thống điện tại ký túc xá Học viện Ngân hàng (Đống Đa, Hà Nội). Sét đánh kèm tiếng sấm lớn khiến hàng trăm sinh viên hoảng sợ.

Kiều Linh, nữ sinh năm 2 cho biết, em cùng nhóm bạn cùng phòng không có hệ thống chống sét giật bắn khi thấy sét đánh ngang tạo thành tia sáng lóe. Điện phụt tắt, nhóm sinh viên hốt hoảng chạy ra cửa. Lúc này, còi báo động hỏa hoạn rú inh ỏi. Hàng chục sinh viên khác cũng nháo nhác đổ ra hành lang.

Nữ sinh viên ngoại tỉnh cho biết, chống sét đánh khiến ổ điện phòng 409 bung khỏi tường, một dây điện bị cháy. Sau đó, một số nam nam sinh viên dùng bình cứu hỏa mini xịt phòng cháy.

Trao đổi với Zing.vn, ông Trần Mạnh Dũng, Trưởng phòng Đào tạo Học viện Ngân hàng cho biết, sét đánh khiến toàn bộ hệ thống điện, mạng Internet, Wi-Fi trong ký túc và ban giám hiệu nhà trường tê liệt. Một bộ giàn máy tính của giáo viên và nhiều vật dùng khác của sinh viên bị hư hỏng.”Một số bạn ở nhiều phòng khác bị hư điện thoại, chống sét lan truyền quạt điện, máy tính”, nữ sinh Kiều Linh cho hay.

“Sự cố không gây hỏa hoạn nên quản lý ký túc xá không báo phòng cháy Đống Đa”, ông nói.

Vị trưởng phòng cũng cho biết, chống sét van khu ký túc xá 4 tầng được xây dựng từ nhiều năm và có gần 300 sinh viên ngoại tỉnh lưu trú. Sáng 25/4, Ban giám hiệu nhà trường đang hoàn tất thống kê thiệt hại, khắc phục sự cố. Dự kiến hệ thống điện, mạng sẽ được sớm được khắc phục.